Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô gặn cho mình một từ Được! khó nhọc, miệng cười cũng méo xệch, may mà người đầu dây không thấy được tình trạng tệ hại của cô hiện tại, nếu không chắc chắn sẽ có tràng cười dành cho cô.

Diệp Thiên Tân rớt hẵng một nhịp tim, anh sợ rằng Tịch Hiên vẫn hờn dỗi chuyện không liên lạc với cô mà không đến, nên cô đồng ý là quá tốt với anh. Lần này, anh sẽ cho cô một đêm khó quên!

Sau đó, Diệp Thiên Tân muốn đến rước Tịch Hiên, nhưng cô từ chối bảo sẽ tự đến. Thế nên, anh chỉ còn thở dài đọc địa điểm và thời gian nơi nhà hàng anh đã đặt sẵng trước tận hai tuần.

Nói thêm vài câu, Tịch Hiên cúp máy.

Cô thẫn thờ cả một buổi trưa, quên việc điện thoại cho khách hàng bản thiết kế là đã xong, chỉ cần đến xem xét và đưa thêm ý kiến.

Cô nên làm gì đây? Tại sao trong lúc buồn bực lại đồng ý kia chứ? Đến để nghe Diệp Thiên Tân bảo rằng anh đã có người yêu, anh và cô nên chấm dứt màng kịch suốt hai tháng qua này ư? Ha ha, cô sợ lúc ấy mình chẳng đủ kiên cười mà ngồi nghiêm túc, sắc mặt tốt đẹp, nở nụ cười cảm thông bảo rằng: Không sao, cậu cứ đến với tình yêu của cậu. Tôi đây cũng không có rắc rối gì đâu, chúc hai người hạnh phúc.

Hạnh phúc cái con khỉ!

Chỉ cần nhớ đến cái nắm tay của cậu ta và Mạc Tiểu Hạ cô thấy ở quán cà phê, là ruột gan cô là lộn tùng phèo. Cô cũng nghĩ đến tỏ tình với Diệp Thiên Tân, mà nếu bị từ chối rất là bẻ mặt, có khi cô còn trốn cậu ta cho đến suốt đời này.

Đời nào một bà cô 30 tuổi như cô bị trai trẻ đá đít không thương tiếc này mà có thể chai mặt nói Không sao , rồi chai mặt theo đuổi tiếp cơ chứ. Đây là thực tế, không phải ngôn tình cô đã đọc. Mà thực tế lúc nào cũng tàn nhẫn.

Tịch Hiên gục đầu xuống bàn, tất cả năng lượng, nhiệt huyết, tâm trạng ổn định của cô vì cú điện thoại của Diệp Thiên Tân mà được gáo nước lạnh tạt thẳng mặt!

Lí Lạc mở cửa phòng làm việc của Tịch Hiên ôm theo đống bản thảo, vừa muốn Tịch Hiên nhận xét và góp ý thì nhìn đến giám đốc mình gục xuống bàn, cô hốt hoảng, không lẽ giám đốc mình làm việc quá độ mà ngất xỉu luôn sao?

Chạy đến bàn, Lí Lạc lay vai Tịch Hiên, vừa mếu, Sếp, chị không sao chứ?

Ngẩn đầu, khuôn mặt đầy vẻ khốn khổ của Tịch Hiên làm Lí Lạc thở phào nhẹ nhõm, chưa được hai giây lại muốn hỏi cô có chuyện gì, thì Tịch Hiên đã cất lời trước.

Lạc Lạc, hôm nay chị sẽ đến gặp người yêu cũ để nghe lời chia tay. Em nói xem, chị nên ăn bận ra sao để cậu ta nhìn phải hối hận khi đá chị?

Lí Lạc như nghe lầm, cô há hốc mồm, chỉ biết nói một từ Hả?

Nếu như im lặng rồi kết thúc có lẽ cô sẽ dễ thở hơn, nhưng mà lần này lại phải đến để nghe thì… đối với cô sẽ rất lâu để nuốt trôi. Như tình đầu cô vậy, mất 7 năm để quên lãng hết. Bây giờ sẽ là bao nhiêu năm?

Ánh nắng chiều nhàng nhạt buông xuống, thay vào đó phố phường bắt đầu lên đèn, một màu tím đen tuyệt đẹp trên bầu trời đêm, báo cho Tịch Hiên biết, đã hơn 6 giờ tối.

Cô bước ra từ phòng tắm, ngồi trước chiếc bàn trang điểm, đôi mắt không chút gợn sóng, đôi môi mím lại, không biểu hiện tâm tình gì giống như lúc ở cửa hàng.

Tịch Mịch Băng Giá của tụi em đâu rồi?

Chỉ một câu duy nhất của Lí Lạc như cú đâm chí mạng vào đầu óc của Tịch Hiên.

Lí Lạc chỉ nói câu ấy, đưa bản thảo xuống bàn rồi biến mất sau cánh cửa.

Cô như bừng tỉnh từ cơn mê, câu nói của Lí Lạc rất đơn giản nhưng đầy hàm ý sâu xa trong đó, mà cô hiểu rõ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận