Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh đèn chiếu dạ vào khuôn mặt không thể anh tuấn hơn của Diệp Thiên Tân, anh quá tốt, quá tốt đối với cô…

Tịch Hiên như người còn trong cõi mộng bước ra đời thật, lỗ tai cứ lùng bùng… những lời này, cô đã nghe năm anh vừa 18 tuổi, trên tay còn ôm quả bóng rổ, mồ hôi ướt cả áo trắng chỉ vì chạy theo bóng dáng cô suốt một con đường dài.

Ánh nắng bừng bừng chiếu trên da cô khô rát, thế mà nhìn anh lại không một chút nhăn nhó. Anh đứng nhìn cô, thở hổn hển sau màng tỏ tình, vừa hét thanh vừa chạy làm sao không mệt cho được.

Giờ đây, khi đã 25 tuổi. Anh lại nhắc một lần nữa cho cô biết rằng, chàng trai năm xưa theo đuổi cô, chưa một ngày nguôi ngoai ý chí có được cô, chưa một lần thôi nhung nhớ đến cô… Tịch Hiên à, phước phần của mi đã đến rồi.

Em đồng ý!

Cô nở nụ rạng rỡ, đưa bàn tay xoè đến gần chiếc nhẫn. Nhẹ nhàng, Diệp Thiên Tân lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô, vừa khít như được ướng thử trước.

Xoay xoay tay, cô vui vẻ ngắm nhìn. Một chiếc nhẫn bạc, hai bên được nạm ba viên kim cương nhỏ, chính giữa là viên kim cương màu đỏ rực rỡ, xung quanh được khắc những hàng lá nhỏ uống cong lượn thật đẹp.

Thật đẹp. Cô nhỏ nhẹ khen.

Trên thế giới chỉ duy nhất có mỗi một chiếc. Diệp Thiên Tân cong môi tự đắc.

Tịch Hiên ngước nhìn anh, đôi mắt còn có sự ngạc nhiên, anh nói tiếp: Anh đã tự thiết kế chiếc nhẫn này… rồi gửi đến cửa hàng trang sức của người bạn ở Ý. Vì lí do trục trặt vấn đề ở sân bay, nên đến hai tuần lễ mới về đến Đài Loan.

Vừa nhận được nhẫn là anh đã hẹn em… Diệp Thiên Tân chợt dừng câu nói, không nói tiếp nữa.

Tịch Hiên như dần hiểu hết sự việc, cô lại trách bản thân mình quá suy nghĩ lung tung, nghĩ sai về anh. Cô dùng đôi mắt đầy hối lỗi nhìn anh, Thiên Tân, em thật có lỗi.

Xoa đầu cô, anh yêu thương không hết làm sao giận cô được. Bây giờ, cô đã là của anh, của riêng một mình anh, thế là quá tốt rồi, Đừng trách bản thân, anh sẽ không giận em.

Nên, hãy yêu thương anh nhiều hơn, đừng bướng bỉnh nữa. Trái tim anh đã không chịu đựng được sự lạnh nhạt từ em một lần nào nữa đâu.

Sống mũi cô lại cay cay mất rồi. Càng ôm chặt anh, thật chặt. Người đàn ông này đã yêu cô bảy năm rồi, lần này cô sẽ không buông tay anh ra đâu, cô thề.

Thiên Tân à, em sẽ dùng cả đời này đền đáp tình yêu anh!

HOÀN

Bình luận (0)

Để lại bình luận