Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô vẫn không nhúc nhích.

Anh tức giận, duỗi tay kéo cánh tay mềm mại của cô.

Bị kéo lên, mặt Tô Tình đều là nước mắt, cô vừa khóc vừa mắng anh: “Cút.”

Lý Quân nhất thời ngơ ngẩn, sau một lúc lâu mới buông lỏng tay, nói: “Xin lỗi.”

Anh cúi người ôm cô, Tô Tình khóc, đánh anh: “Cút, tôi không cần anh ôm!”

Lý Quân lại xin lỗi: “Tôi…Xin lỗi.”

Tô Tình khóc đến nghẹn ngào “Đau…”

Lý Quân biết, tối hôm qua khi xoa cổ chân cho cô, cô cũng đau đến mức khóc không ngừng.

Anh không biết nên nói cái gì, đem người ôm đến trên ngựa, cho cô nằm sấp, sau đó anh khóa ngồi ở trên ngựa, cởi dây trói ngựa, anh cúi đầu nhìn xuống thấy Tô Tình vẫn không nhúc nhích,nằm bất động trên lưng ngựa.

Anh duỗi tay đem cô ôm vào lòng, một tay ôm eo cô, tay còn lại nắm lấy dây cương.

Trên đường trở về, Tô Tình không nói lời nào, chỉ là khi bị Lý Quân ôm xuống ngựa, hốc mắt vẫn đỏ hoe.

Nữ bác sĩ ở trại nuôi ngựa kiểm tra vết thương cho Tô Tình, sau đó lại bôi một ít thuốc cho cô.

Tô Tình vừa cắn ngón tay vừa khóc, khi Lý Quân đi vào,toàn bộ mũi cô đã hồng, đôi mắt càng hồng hơn,trông giống như con thỏ.

“Thế nào?” Lý Quân thấp giọng hỏi bác sĩ.

“Không có gì trở ngại, buổi tối bôi thuốc, ngày mai lại bôi thêm một lần, liền không có việc gì.” Nữ bác sĩ cầm thuốc đưa qua, lại dặn dò Tô Tình: “Buổi tối nằm sấp ngủ.”

Tô Tình không nói lời nào, cũng không cầm thuốc.

Lý Quân cầm thuốc, cúi người lần nữa đem cô bế lên.

Tô Tình cũng không thèm nhìn anh, cũng không háo hức ôm như vài lần trước, hai tay và mí mắt rũ xuống, đôi mắt đỏ hoe nhìn sàn nhà.

“Anh hai, làm sao vậy?”

Vân Tú thấy anh ôm Tô Tình tới, vẻ mặt bình tĩnh, khẩn trương chạy tới hỏi:“Xảy ra chuyện gì?”

“Không có việc gì.” Lý Quân liếc nhìn cô một cái, lại nói:“Em trở về đi, lát nữa anh bận, không có thời gian mang em đi chơi.”

“Được.” Vân Tú ngoan ngoãn trả lời.

Khi Lý Quân ôm Tô Tình đi lên phía trước, Vân Tú lại nhìn Tô Tình liếc mắt một cái.

Cô dường như đã khóc, đôi mắt khóc đến đỏ bừng, nhưng là… Gương mặt kia xinh đẹp đến mức Vân Tú không biết nên hình dung như thế nào, người phụ nữ trước mặt so với những minh tinh trên TV tựa hồ còn đẹp hơn.

Lý Quân ôm Tô Tình trở về phòng.

Đem người ôm đến trên giường, nhớ tới bác sĩ dặn dò, liền lật người đặt cô xuống.

Cô không nói lời nào, anh cũng trầm mặc im lặng.

Thật lâu sau, anh lại nói “Thực xin lỗi.”

Tô Tình nhàn nhạt nói, “Đi ra ngoài.”

Lý Quân đem thuốc đặt lên bàn, mở cửa đi ra ngoài.

Lúc ăn trưa, anh thấy Vệ Tiểu Kiệt đi ra từ thang máy, trong tay bưng một phần cơm trưa, bảng số viết chính là phòng của Tô Tình.

Lý Quân nhíu mày, “Cô ấy không ăn?”

Vệ Tiểu Kiệt gật đầu.

Lý Quân không nói gì, xoay người rời đi.

Buổi chiều là thời gian tiếp đãi hội viên cưỡi ngựa,chăm sóc ngựa,còn buổi tối là màn biểu diễn cưỡi ngựa.

Tắm rửa xong đã là hơn 10 giờ tối, trước khi ngủ,Lý Quân theo thường lệ đến chuồng ngựa xem xét một chút, khi trở về, thuận miệng hỏi Vệ Tiểu Kiệt một câu, “Buổi tối cô ấy có ăn cơm không?”

“Ai?” Vệ Tiểu Kiệt sửng sốt một chút.

Lý Quân nhìn hắn, sau một lúc lâu mới nhíu mày nói câu:“Tô Tình.”

“A, chị ấy, không.” Vệ Tiểu Kiệt buồn rầu cực kỳ: “Đưa ba lần, có phải chị ý muốn làm khó chúng ta không?”

“Em chuẩn bị bữa tối, anh đi đưa.” Lý Quân nói.

“Được.”

Không bao lâu, Vệ Tiểu Kiệt bưng tới một phần bữa tối, là thịt nướng cùng sữa dê, còn có bánh mì cùng nước chấm.

Lý Quân bưng bữa tối đi lên phía trước, lại đi đến quầy lễ tân, cầm chìa khóa dự phòng.

Vệ Tiểu Kiệt há mồm muốn nói gì đó, Lý Quân đã đi vào thang máy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận