Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Tình cười,duỗi tay sờ soạng coe bụng rắn chắc, ngón tay xanh nhạt muốn đi xuống,bị Lý Quân đè lại.

Anh tắt nước, cầm khăn lông bao lấy cơ thể Tô Tình, ôm ngang cô đi ra ngoài đặt trên giường.

“Tắm xong rồi.” Cả người anh vẫn còn đọng nước,đôi mắt đen thâm trầm nhìn về phía Tô Tình, “Tôi có thể đi rồi sao?”

“Liền như vậy mà đi?” Tô Tình ghé vào trên giường, tay nhỏ nâng má, nghiêng đầu nhìn anh cười cực kỳ đắc ý “Trở về tự mình giải quyết hay là đi tìm vị hôn thê nhỏ của anh để giải quyết?”

Lý Quân mặc kệ cô, đem bữa tối đặt lên chiếc bàn con cạnh giườn, đem thuốc đặt trong tay cô, mặt không biểu tình mà nói “Nhớ bôi thuốc.”

Sau đó đứng dậy chạy lấy người.

Vệ Tiểu Kiệt ở cửa đợi hồi lâu, không thấy anh ra, gấp đến độ thiếu chút nữa muốn gõ cửa.

Kết quả liền thấy Lý Quân cả người ướt dầm dề mà đi ra, Vệ Tiểu Kiệt kinh ngạc hỏi, “Anh hai,sao trên người anh đều là nước như thế?”

Mắt Lý Quân nhíu lại đem chìa khóa dự phòng trong lòng ngực VTK, bước nhanh đi ra ngoài.

Trở lại phòng mình, anh liền vọt vào nhà tắm,tắm nước lạnh.

Nhắm mắt lại, trong đầu tất cả đều là hình ảnh người phụ nữ trần truồng trắng nõn nà, cô nhắm hai mắt hơi ngẩng mặt lên, lộ ra bầu ngực phía dưới cao ngất no, đầu v* nho nhỏ màu hồng nhạt, bị nước chảy xuống, run rẩy mà đứng thẳng, eo nhỏ bị anh véo nhẹ nhàng một cái, liền để lại dấu tay.

Anh cúi đầu nhìn xuống.

Từ lúc ra tới đến bây giờ,cây côn th*t này vẫn chưa mềm xuống.

Anh nắm chặt tay, mấy giây sau, cuối cùng cũng thỏa hiệp mà đem tay đặt lên.

Trong đầu tất cả đều là giọng nói quyến rũ của người phụ nữ kia.

“Tôi đang câu dẫn anh nha.”

“Anh hai, ngươi như thế nào lại cứng?”

Anh thầm chửi một tiếng, chống lên vách tường mà bắn ra.

Hôm nay trời vẫn nắng, cô hút điếu thuốc dưới ô che nắng, tìm quanh trại nuôi ngựa, không nhìn thấy Lý Quân.

“Anh hai đến nhà của Vân Tú rồi.” Vệ Tiểu Kiệt bưng đồ uống đến, động tác nhẹ nhàng đặt lên bàn.

Tô Tình giương mắt, nhớ tới dáng vẻ chật vật tối qua của người đàn ông, cô kéo môi:“Như vậy a.”

Là đi phát tiết?

Không có khả năng.

Vị hôn thê nhỏ của anh vẫn còn là xử nữ.

Cô rất chắc chắn.

“Khi nào trở về?” Tô Tình uống một ngụm đồ uống, tư thái ưu nhã mà đặt tay ở trên bàn.

Vệ Tiểu Kiệt nói dối: “Không biết.”

Lý Quân thứ bảy sẽ đi thăm bà nội Vân Tú,trước buổi tối sẽ trở về, mỗi tuần đều như vậy.

“Ồ.” Tô Tình không để bụng mà dời đi ánh mắt, một lần nữa nhìn về phía trại nuôi ngựa, thời tiết cũng không nắng lắm, có không ít người cưỡi ngựa.

Cô nhìn một lúc, đứng lên.

“Chị… Vẫn là đừng cưỡi ngựa đi.” Vệ Tiểu Kiệt không yên tâm mà đi theo cô.

“Ai nói tôi muốn cưỡi ngựa?” Tô Tình buồn cười mà nhìn hắn: “Tôi đi xung quanh một vòng.”

Con ngựa của Lý Quân vẫn ở trong chuồng ngựa, toàn thân đều màu đen, lông tóc đen đến tỏa sáng, Tô Tình cầm cà rốt đi qua, cho ngựa ăn một lúc, sờ sờ mặt ngựa.

Cô thích cảm giác cưỡi ngựa, vô tư vô lo, tự do tự tại, như là tách ra khỏi cái thế giới ồn ào náo động, bước vào một địa phương khác.

Nơi đó chỉ có gió ấm, tự do vui sướng.

Cô dắt con ngựa Lý Quân ra ngoài, Vệ Tiểu Kiệt hoảng sợ: “Anh hai không thích người khác chạm vào con ngựa của anh ấy, chị đưa nó quay lại đi.”

“Phải không?” Tô Tình không chút nào để ý:“Tôi mang nó đi ra ngoài hít thở không khí.”

Cô thật sự là đi hít thở không khí, dây cương ném ở trên lưng ngựa, để con ngựa tùy tiện chạy, mà cô ở phía sau chậm rì rì mà lắc lư, miệng lúc mở lúc đóng, như là ở cùng con ngựa nói chuyện.

Bình luận (0)

Để lại bình luận