Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vệ Tiểu Kiệt nôn nóng mà không biết làm thế nào cho phải.

Cũng may không quá nửa giờ, Tô Tình đem ngựa trở về, vừa tới chuồng ngựa, gặp Vân Tú.

Mỗi tuần Vân Tú đều trộm đến dọn phòng cho Lý Quân lúc Lý Quân đi thăm bà của cô, thuận tiện nhìn xem con ngựa của Lý Quân.

Bởi vì Tô Tình là hội viên cấp bậc ở đây, Vân Tú không dám nói gì, chỉ nhìn Tô Tình cười cười, sau đó lấy ra quả táo đã chuẩn bị đưa tới trước miệng con ngựa.

“Hắc Phong ngoan.” Cô vừa cho nó ăn vừa khen.

Tô Tình ở bên cạnh nhìn,khẽ hỏi “Anh hai không phải đi xem bà nội sao, sao em lại ở đây?”

“Em ở đây… Giúp anh hai quét dọn phòng một chút.” Lỗ tai Vân Tú có chút đỏ lên:“Anh ấy quá vất vả,em muốn giúp anh ấy làm việc gì đó.”

Tô Tình nhướng mày:“Anh ấy ở phòng nào?”

Vân Tú ậm ừ một lát, mang cô đi xem.

Bên cạnh chuồng ngựa có một tòa ký túc xá, Lý Quân có một phòng đơn, bên trong đồ vật rất ít, giống như phòng đơn trong khách sạn, gọn gàng ngăn nắp.

“Là anh hai tự mình dọn dẹp.” Vân Tú có chút ngượng ngùng, “Em chỉ tới đây lau cái bàn, sàn nhà thôi.”

“Khi nào kết hôn?” Tô Tình nhìn vẻ mặt ngây thơ của cô, đáy lòng bỗng nhiên nảy sinh cảm giác tội lỗi.

“Còn không có… Nhanh như vậy.” Vân Tú khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, “Bà nội trước đây bị bệnh, tốn rất nhiều tiền của anh hai, anh hai nói… Chờ anh ấy kiếm đủ tiền, chúng em lại… Lại kết hôn.”

Tô Tình lấy ra điếu thuốc, bật lửa, chậm rãi hút, sau khi phun ra, cách sương khói nói: “Khá tốt.”

Trong nháy mắt, cô không có hứng thú trêu đùa người đàn ông kia nữa.

Vân Tú không biết rõ thân phận của Tô Tình, cười hỏi:“Chị, chừng nào thì chị kết hôn?”

Tô Tình cười:“Kết hôn?”

Cô trước nay không nghĩ tới vấn đề này.

“Chị rất xinh đẹp, hẳn là có rất nhiều người cầu hôn.” Vân Tú có chút thẹn thùng mà cười:“Em lần đầu tiên thấy chị, liền cảm thấy chị rất xinh đẹp, đẹp hơn cả minh tinh.”

“Phải không?” Tô Tình nghe lời khen quen rồi, chẳng qua nghe được nhiều từ miệng đàn ông nhiều hơn một chút, đột nhiên nghe từ miệng cô gái nhỏ này, khóe môi cô hiếm khi nở nụ cười chân thật.

“Cái vòng trên chân chị mua ở đâu vậy ạ?” Khi hai người đi ra, Vân Tú có chút ngượng ngùng mà mở miệng:“Thật xinh đẹp, cái này đắt lắm sao?”

Tô Tình rũ mắt nhìn:“Không đắt.”

Cô nhấc chân đưa tới trước mặt Vân Tú:“Giúp chị tháo xuống.”

Vân Tú nghe lời mà giúp cô tháo xuống,đang muốn đưa cho Tô Tình,liền thấy Tô Tình vung tay lên:“Tặng em.”

“Ai?” Vân Tú hoảng sợ không dám nhận:“Không cần, em chỉ là muốn hỏi một chút mua ở nơi nào, em…Em…”

“Khẩn trương như vậy làm gì, chỉ là một cái lắc tay mua lúc đi du lịch, không đáng bao nhiêu tiền, nếu em không chê thì cầm đi.” Tô Tình cười nói xong, lại sờ đầu Vân Tú:“Em cũng rất xinh đẹp, tạm biệt.”

“Chị phải đi sao?” Vân Tú hỏi.

“Ừ.” Tô Tình liếc mắt nhìn trại nuôi ngựa:“Vốn định ở thêm mấy ngày, hiện tại…”

Cô thu hồi ánh mắt, tầm mắt dừng ở khuôn mặt đơn thuần của Vân Tú, kéo kéo môi:“Có việc, phải đi.”

“Vậy lần sau chị lại đến chơi nha.” Vân Tú sờ khắp túi, không sờ được đồ vật nào, có chút buồn rầu:“Chị, em không có đồ gì tặng chị,lần sau chị tới,em cũng tặng lễ vật cho chị.”

Tô Tình cười cười:“Được.”

Vệ Tiểu Kiệt nghe nói Tô Tình phải đi, vô cùng ân cần cẩn thận giúp Tô Tình đóng gói đồ, còn kêu xe giúp cô, nhìn cô ngồi trên xe rời đi, lúc này mới thở phào một hơi.

Chờ xe đi thật xa, Vân Tú còn vẫy vẫy tay, chiếc lắc tay trên cổ tay phát sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời.

“Chiếc lắc tay từ đâu ra?” Vệ Tiểu Kiệt hỏi.

“Chị tặng.” Vân Tú nâng lên cánh tay hỏi:“Đẹp không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận