Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vệ Tiểu Kiệt trừng lớn mắt:“Cậu nói là người phụ nữ kia tặng?”

Hắn nhìn kỹ chiếc vòng, có chút kinh ngạc mà kêu:“Chiếc vòng này này… Chị ấy như thế nào lại tặng cho cậu?”

Chị gái ở quầy lễ tân đã nói với Vệ Tiểu Kiệt, mỗi đồ vật trên người Tô Tình đều đắt đến thái quá, sườn xám giày cao gót khuyên tai vòng chân, không có loại nào thấp hơn một trăm vạn.

Cầm lấy chiếc lắc tay này, Vệ Tiểu Kiệt từng nghe ba người phụ nữ lén lút thảo luận qua, nói lắc tay này giá trị hơn hai mươi vạn trở lên, hơn nữa có tiền cũng không nhất định có thể mua được.

Nhưng bây giờ, người phụ nữ kia lại đem chiếc vòng này đưa cho Vân Tú, cô rốt cuộc là có ý gì?

Buổi chiều Lý Quân trở về, anh đi tắm trước, trong phòng yên tĩnh,

mùi trái cây nhàn nhạt vẫn chưa tan, anh đoán Tô Tình đã đến đây.

Lúc cho ngựa ăn, anh còn ngửi được mùi nước hoa thoang thoảng trong chuồng ngựa.

Khi Vệ Tiểu Kiệt chạy tới, nhìn thất khuôn mặt trầm tĩnh kia, hoảng sợ:“Anh hai, chị ấy chỉ mang Hắc Phong ra ngoài hít thở không khí,không có cưỡi ngựa của anh …”

“Cô ấy dắt Hắc Phong đi ra ngoài hít thở không khí?” Lý Quân quay đầu nhìn.

Vệ Tiểu Kiệt gật đầu:“Vâng, chị ấy không cưỡi, chỉ đi theo con ngựa cùng nhau tản bộ.”

Lý Quân không nói chuyện, dùng lòng bàn tay thô ráp sờ mặt con ngựa, Hắc Phong liếm liếm tay anh.

“Có một tin tức tốt, cùng một tin tức xấu, anh muốn nghe cái nào?” Vệ Tiểu Kiệt hỏi.

Lý Quân mở chuồng ngựa, chuẩn bị đem ngựa ra ngoài đi một vòng:“Tin tức xấu.”

“Tô Tình tặng Vân Tú một cái lắc tay.” Vệ Tiểu Kiệt khẩn trương lại thấp thỏm mà nói:“Chính là cái lắc tay giá trị hai mươi vạn, Vân Tú không biết lắc tay kia đắt như vậy, mang ở trên tay.”

Lý Quân nhíu mày, anh đem chuồng ngựa đóng lại, chuẩn bị đi tìm Vân Tú, kêu cô trả lại.

Vệ Tiểu Kiệt đi theo anh:“Anh hai, anh còn chưa nghe tin tốt đâu.”

“Nói.” Lý Quân sắc mặt bình tĩnh, trong đầu suy nghĩ Tô Tình đang làm cái gì.

“Tô Tình đi rồi.” Vệ Tiểu Kiệt vui vẻ mà nói:“Này xem như tin tốt đi, cô ấy sẽ không bao giờ đến dây dưa với anh nữa.”

Lý Quân ngắn ngủi mà ngẩn ra một chút:“Cái gì?”

Vệ Tiểu Kiệt cười: “Tô Tình đi rồi!”

“Đi rồi?” Lý Quân xác nhận hỏi lại một lần.

“Đi rồi.” Vệ Tiểu Kiệt gật gật đầu, “Em tự mình cho gọi xe cho chị ý, hành lý cũng là em dọn.”

Lý Quân một lần nữa đi vào chuồng ngựa, nhảy lên ngựa liền xông ra ngoài.

Vệ Tiểu Kiệt nhìn bóng dáng anh rời đi, nhỏ giọng mà lầu bầu: “Anh hai nhìn giống như… Không cao hứng cho lắm.”

Tô Tình ở trung tâm thành phố có một căn hộ, là kim chủ đưa.

Lúc cô trở về,trước liền đi tìm một vài chuyên gia đầu tư, cầm một phần tiền để người quản lý đầu tư, sau đó cùng Trương Mạt Lỵ đi thẩm mỹ viện để bảo dưỡng và mát xa nửa ngày, hai người nói chuyện tào lao vài tiếng đồng hồ.

“Em xác định không cần chị giới thiệu?” Trước khi đi, Trương Mạt Lỵ lại hỏi.

Tô Tình đem thuốc trong miệng chậm rãi thở ra, cách làn sương khói, nhẹ nhàng cười một cái, “Không cần, em muốn tìm người đàn ông nói chuyện yêu đương.”

Trương Mạt Lỵ cảm thấy cô ấu trĩ đến buồn cười, nhưng không nói ra, chỉ cười nói, “Vậy thì chúc phúc cho em.”

Bất quá người ở trong giới này, chỉ cần tiền, có bao nhiêu người nói đến tình cảm?

Cô thấy Tô Tình đáng thương, bởi vì Tô Tình có dáng người đẹp, lại lớn lên vô cùng xinh đẹp, dù có bị kim chủ vứt bỏ nhưng vẫn có rất nhiều người muốn tìm cô, có rất nhiều muốn tìm cô làm tình nhân, một đống tiền đang chờ mà cô lại từ bỏ cơ hội tốt như vậy.

Thanh xuân tuổi trẻ chỉ có mấy năm như vậy,thêm mấy năm nữa, cô nhiều tuổi liền xuống sắc, không còn cơ hội kiếm tiền như lúc còn trẻ nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận