Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Buồn cười nhất chính là, cô còn muốn tìm một người để yêu đương.

Nói khó nghe hơn, các cô chính là kỹ nữ cao cấp, ngoài những người thành thật nguyện ý tiếp xúc, còn có ai đàng hoàng,đẹp trai,giàu có nguyện ý muốn các cô?

Khi Tô Tình về đến nhà,đèn chưa bật, rèm phòng khách cũng chưa kéo, ánh trăng chiếu vào, cô nương theo ánh sáng, đi chân trần đạp lên sàn nhà, ngồi ở sô pha, an tĩnh ôm đầu gối mà phát ngốc.

Sau khi bị cha mẹ “bán” cho kim chủ, cô sở hữu tất cả “bài học” lấy lòng kim chủ, vì kim chủ mà học khiêu vũ, học các loại ngôn ngữ, thậm chí học… nhẫn nại tịch mịch.

Lúc kim chủ không tới tìm cô, cô liền ngốc phòng, thỉnh thoảng xem phim, thỉnh thoảng đọc sách, còn thỉnh thoảng cùng Trương Mạt Lỵ cùng mấy chị em đi ra ngoài làm chăm sóc bảo dưỡng làn da.

Nhưng sau khi trở về nhà, trong phòng lạnh băng, chỉ có một mình cô.

Chỉ có giờ phút này, cô mới cảm nhận được sự cô đơn,lẻ loi sâu sắc.

Di động vang lên, cô liếc nhìn điện thoại,là một dã số xa lạ, không phải của kim chủ.

Cô cầm lên, đặt ở bên tai, “Alo?”

Giọng nói trầm thấp của một người đàn ông truyền đến, nghe rất êm tai, “Là tôi.”

Cách điện thoại, Tô Tình ngoài ý muốn từ trong đầu phác họa hình dạng cứng rắn của Lý Quân, dáng vẻ cường tráng của anh, cùng với cặp mắt đen kịt.

“Đưa địa chỉ của cô cho tôi, tôi mang vòng đến trả cô.” Anh nói.

Tô Tình có chút mỏi mệt, báo địa chỉ xong liền đem điện thoại cắt đứt.

Ngoài cửa sổ gió thổi, một lúc sau trời đổ mưa.

Cô nghe tiếng mưa rơi, cuộn tròn ở trên thảm ngủ thiếp đi.

Bị điện thoại đánh thức, nhìn thời gian, hơn 10 giờ tối, là phòng an ninh gọi đến.

“Tô tiểu thư, có người đàn ông tên Lý Quân tới tìm cô, nói muốn trả lại đồ cho cô, cô có quen anh ta không? Có muốn tôi để anh ta vào không?”

Tô Tình sửng sốt một chút, mới ý thức được, Lý Quân muốn địa chỉ không phải gửi chuyển phát nhanh, mà là tự mình đưa tới.

“Được, tôi biết rồi, để anh ấy… Vào đi.”

Cửa mở ra, Tô Tình dựa vào khung cửa, nhìn thang máy đi lên từ lầu một, thẳng đến 23 tầng, đinh một tiếng mở ra.

Lý Quân cả người ướt dầm dề đi ra, mặc bộ trang phục cưỡi ngựa màu đen, đôi mắt đen nhánh nhìn qua, con ngươi đen kịt.

Anh lập tức đi thẳng tới cửa rồi dừng lại tới, từ trong túi đem chiếc lắc tay được cất giữ trong túi trong suốt đưa tới trước mặt Tô Tình.

“Trả lại cho cô.”

Tô Tình không trả lời, nhìn anh hỏi: “Cả buổi tối trời mưa đến đây chỉ vì đưa cái này?”

Cô trông có vẻ khác lúc bình thường, rút đi tư thái phong tình vạn chủng,nhìn có vài phần cô độc ôn hoà,mong manh,yếu đuối.

Hơn nữa cả căn nhà to như vậy mà không bật đèn, chỉ có cô một mình dựa vào bóng tối, đứng dưới ánh sáng.

Rõ ràng là một người quyến rũ, nhưng Lý Quân từ trên người cô lại thấy được sự bất lực cùng đáng thương.

Giống như một con vật nhỏ bé ở cửa nhìn xung quanh, chờ đợi chủ nhân trở về.

Lý Quân lại đưa tới trước mặt cô: “Cầm.”

Tô Tình rũ mắt xem cái vòng trong tay anh, một lúc sau mới duỗi tay tiếp nhận.

Lúc Lý Quân xoay người, đồng thời,cô mở miệng:“Tại sao không gửi nó cho tôi?”

Lý Quân đưa lưng về phía cô, dừng chân lại:“Quá đắt, tự mình đưa tương đối an toàn.”

“Phải không?” Cô trần trụi đi tới, vài bước liền đi đến trước mặt anh, bàn chân trắng nõn,móng chân màu tím đối lập với sàn nhà màu trắng tạo thành một bữa tiệc thị giác mạnh mẽ.

Cô nhìn về phía Lý Quân, khóe môi nở nụ cười, “Anh nói dối.”

Lý Quân trầm mặt liếc cô một cái, định nhấc chân đi ra ngoài, Tô Tình đã giữ chặt cánh tay anh.

Tay cô rất lạnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận