Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng không lý do vẫn khiến người ta rung động.

Buổi tối khi Tô Tình đánh răng, nghĩ đến biểu tình của người đàn ông, lại không kìm được mà bật cười một lát.

Đây là thổ lộ đi?

Thứ hai được nghỉ gì đó,là đang báo cáo với mình sao?

Cô lại nhịn không được nở nụ cười, nhìn chính mình trong gương,lúc này cô mới hơi ngơ ngẩn.

Trong gương người phụ nữ đuôi mắt hàm ý cười, cười giống như một nữ sinh trung học đang điên cuồng vì tình yêu.

Một chút đều không giống cô.

Khi ném chính mình lên giường,cô lại nghĩ tới lời Lý Quân nói trước khi rời đi.

“Ở bên anh rồi em không được đi tìm người khác.”

Cô không nhịn được lại nở nụ cười.

Cười cười,cô cầm lấy di động, tìm số điện thoại của anh gọi đi.

Điện thoại bắt máy, hai người không ai nói gì.

Một lúc lâu sau, Tô Tình mới mở miệng, “Anh đang làm gì?”

“Đánh ngựa.” Anh nói.

“Sao anh không hỏi em đang làm gì?” Trong giọng nói của không tự giác mang theo ý cười.

Anh hỏi, “Em đang làm gì?”

Cô dùng ngữ khí vừa nói, “Em đang nghĩ về anh.”

Âm thanh nhè nhẹ từng đợt từng đợt mà quấn quanh bên tai,phát ra khiến lòng người ngứa ngáy.

Lý Quân cầm bàn chải, đứng trong khoang ngựa, bị tiếng thở của cô hấp dẫn làm cho bụng dưới bốc cháy.

Ngọn lửa thiêu đốt cổ họng anh đến chết lặng.

“Tô Tình.” Anh mở miệng,giọng nói bốc hỏa, “Đừng trêu chọc anh.”

____________

Vì quan hệ của hai người đã thay đổi nên mình đổi sang xưng bằng “anh-em” thay vì “tôi- cô/anh” như trước.

————————————-

Tô Tình ngủ một giấc ngon lành, còn mơ một giấc mộng xuân.

Trong mộng cô đang cưỡi ngựa trên thảo nguyên xanh, Lý Quân thổi huýt sáo, con ngựa liền chở cô hướng về phía anh.

Bọn họ ở thảo nguyên hôn môi triền miên, dường như trên thế giới chỉ còn hai người bọn họ.

Cô kích động nức nở khóc,hét lên liền tỉnh dậy.

Giữa hai chân là một bãi dính nhớp.

Cô khẽ cười một tiếng, đi vào phòng tắm.

Khi phòng an ninh gọi điện thoại đến,cô đang ở trong bếp làm bữa sáng.

Cô nấu ăn khá tốt,từng học qua đầu bếp ở khách sạn năm sao,sau khi trải qua nhiều thất bại rốt cuộc cuối cùng cũng được kim chủ gật đầu khen ngợi.

Bữa sáng tuy rằng tinh xảo nhưng lại rất lãng phí thời gian.

Cô bỗng nhớ tới món trứng rán của Lý Quân.

Sau khi làm xong bữa sáng,cô lại chiên thêm hai quả trứng,rót một cốc sữa bò để trên bàn.

Giả bộ như có người cùng cô ngồi ăn bữa sáng.

Khi phòng an ninh gọi điện thoại lại,cô mới vừa trang điểm xong chuẩn bị ra cửa,cô hôm nay muốn đi tìm một công việc–một công việc tử tế,đàng hoàng.

“Tô tiểu thư, có hai người tới tìm cô, người phụ nữ tên Vân Tú, người đàn ông tên Vệ Tiểu Kiệt.”

Tô Tình nhìn chính mình trong phòng tắm,dấu hôn trên cổ bị phấn che lấp, không để lộ điều gì.

“Ừ,cho bọn họ lên đi.”

Cô cho rằng cô gái nhỏ cần thời gian mấy ngày để ổn định,cô tính toán mấy ngày nữa sẽ đến trại nuôi ngựa tìm Vân Tú nói chuyện, không nghĩ tới, Vân Tú lại đến đây trước.

Vệ Tiểu Kiệt đi theo Vân Tú, hai người giống như những đứa trẻ vô ý đứng ở trước mặt Tô Tình.

Tô Tình mỉm cười,xoay người sang nói, “Vào đi.”

Hốc mắt vẫn còn chút hồng, sau khi suy nghĩ cặn kẽ thật lâu mới quyết định đến gặp mặt Tô Tình.

Vệ Tiểu Kiệt không ngăn cản cô được, chỉ có thể lén lút tìm địa chỉ của Tô Tình từ lịch sử lái xe của Lý Quân, lúc này mới mang theo Vân Tú đến đây.

“Hôm nay em tới là có chuyện muốn nói với chị.” Vân Tú đứng ở cửa không đi vào, “Anh hai là người rất tốt, chị đừng…đừng phụ lòng anh ấy, phải đối xử tốt với anh ấy, anh ấy là người tốt nhất trên thế gian này.”

Vệ Tiểu Kiệt ở bên cạnh nói đệm “Đúng, anh hai rất rất tốt.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận