Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

*giỏ tre múc nước:giỏ tre thường không kín,múc bao nhiêu nước cũng bị đổ ra ngoài.Ở đây ý chỉ làm việc vô ích,mất thời gian

Cô đứng lên, trên mặt nở nụ cười, chẳng qua nụ cười không chạm đến đáy mắt, “Về sau không có nữa.”

“Có ý tứ gì?” Tiền Tuệ Ương ánh mắt ngưng ở trên mặt cô, “Ngươi có ý tứ gì?” “Ý tứ chính là,tôi không muốn làm.” Tô Tình từ trong túi lấy thẻ ra, kẹp ở đầu ngón tay đi ban công, dựa vào lan can,cô xoay người, hướng Tiền Tuệ Ương quơ quơ chiếc thẻ, “Mẹ muốn thẻ sao?.”

Cô buông lỏng ngón tay, tấm thẻ liền rơi xuống dưới.

Tiền Tuệ Ương hô to một tiếng, “Ngươi điên rồi!”

Tô Tình cười khẽ, “Mẹ,lần sau đến,tôi còn có thể lại điên một chút.”

Ý tứ trong mắt cô rõ ràng đến nỗi Tiền Tuệ Ương bị chấn động.Cô không hề nhiều lời, xoay người đi ra ngoài.

Tô Tình rũ mắt nhìn,ở tầng hai mươi,chiếc thẻ vừa vặn rơi xuống hoa viên,cô kiên nhẫn chờ, xem Tiền Tuệ Ương mặc sườn xám cao cấp, chật vật ghé vào trong hoa viên tìm kiếm.

Cô sung sướng nở nụ cười.

Khi phòng khách mở ra, Vân Tú cùng Vệ Tiểu Kiệt vẫn còn có chút choáng ngợp.

Bọn họ không thể ngờ người vừa nói chuyện với Tô Tình lại là mẹ của cô ấy.

Cũng không ngờ trên thế giới sẽ có một người mẹ ép con mình đi tìm kim chủ bao dưỡng.

Vân Tú càng không nghĩ tới, Tô Tình trước kia thế nhưng là…người tình được kim chủ bao dưỡng.

Trong nháy mắt cửa mở ra, Tô Tình còn đang cười.

Những kẻ dơ bẩn cùng xấu xí từng chạm qua người cô nhưng vẫn không để lại dấu vết nào.

Cô có khí chất thoát tục, ngũ quan tinh xảo, khóe môi cười thong dong lại mềm mại.

Không ai biết có bao nhiêu sự lạnh lùng bên dưới sự mềm mại này.

“Ăn sáng chưa?”

Tô Tình tùy ý hỏi,giọng điệu tự nhiên,phảng phất cuộc nói chuyện vừa rồi chưa hề phát sinh.

Vân Tú cùng Vệ Tiểu Kiệt đều sửng sốt một chút rồi mới nhẹ nhàng gật đầu.

Tô Tình cười khẽ vỗ vỗ đầu Vân Tú, “Chờ chị một chút.”

Cô từ trong phòng đem cái lắc tay một lần nữa đem ra, tự mình đeo lên cho Vân Tú.

Vân Tú liên tục xua tay, “Không không không,em không cần…”

Cô đã nghe Vệ Tiểu Kiệt nói về giá trị của chiếc lắc tay này,cô thậm chí nghĩ cũng không dám nghĩ,

chiếc vòng này lại đắt như vậy.

“Đừng ghét bỏ.” Tô Tình trấn an xoa đầu Vân Tú “Chị thật tình muốn tặng cho em.”

Vân Tú bị sự mềm mại trong mắt cô xoa dịu,cô an tĩnh lại, bỗng nhiên hốc mắt đỏ hoe, “Chị…”

Tô Tình cười khẽ, “Đang êm đẹp khóc cái gì?”

Cô đem lắc tay đeo cho Vân Tú, liếc mắt đánh giá một lúc mới thôi, “Rất hợp với em.”

Vân Tú chỉ cảm thấy trong lồng ngực ngũ vị tạp trần*,cảm xúc gì cũng có,cô không nghĩ rằng đằng sau vẻ đẹp tự tin thong dong ấy sau lưng lại nhiều bất hạnh như vậy, thậm chí còn bị chính mẹ của mình ép lấy lòng kim chủ, bán đứng thân thể đổi lấy tiền tài.

*Ngũ vị tạp trần [五味杂陈]:5 vị bao gồm ngọt, chua, đắng, cay, mặn; nhưng nghĩa ở đây là chỉ các hương vị nói chung; các vị trộn lẫn ở một chỗ, hình dung cảm nhận, tình cảm phức tạp mà không thể nói rõ.

Chị ấy rõ ràng là không muốn.

“Chị…” Vân Tú có rất nhiều lời muốn nói, nhưng vừa mở miệng, cái gì đều nói không nên lời, chỉ biết nhìn rồi khóc.

Tô Tình xoa đầu Vân Tú, lại nhẹ nhàng mà ôm cô, “Trở về đi, về sau có rảnh,chị sẽ đi tìm em.”Cô nói xong, vỗ bả vai Vệ Tiểu Kiệt, “Trở về chú ý an toàn,chiếu cố em ấy thật tốt.”

Vệ Tiểu Kiệt không tự chủ được mà đứng thẳng người, “Được!”

Chờ căn phòng trở nên trống vắng, Tô Tình mới đứng ở ban công an tĩnh mà hút một điếu thuốc.

Xấp tư liệu trên bàn vẫn còn đó,cô bước đến đem tất cả ném vào thùng rác.Trước khi ra khỏi nhà cô đem xấp giấy kia xé thành từng mảnh,ném vào bồn cầu rồi ấn xả nước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận