Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Tình bị anh cắm thật mấy chục cái, trực tiếp bị cắm đến cao trào, cio thét chói tai kêu anh hai, bụng nhỏ run mười mấy lần, huyệt khẩu bên ngoài phun ra một cỗ lại một cỗ d*m thủy.

Lý Quân chế trụ eo nhỏ của cô,thời điểm cô cao trào lại đưa đẩy mấy chục cái, trực tiếp đem Tô Tình cắm đến hét lên, lần này cao trào kéo dài mấy chục giây.

Hai tròng mắt cô thất thần mà nhìn trên không,mãi một lúc lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.

Lý Quân đi tới hôn lên hai mắt cô, hỏi, “Thoải mái sao?”

Tô Tình lấy lại tinh thần,nhẹ gật đầu,giọng nói ngây ngốc, “Thoải mái.”

Ngón trỏ cô đi lên sờ mặt anh, đầu ngón tay dọc theo mũi anh đi xuống, rơi xuống trên môi anh,giọng nói nhẹ nhàng nỉ non, “Anh hai, thực thoải mái.”

Người đàn ông hôn nhẹ lên ngón tay cô,Tô Tình cảm thấy cả người như bị dòng điện đánh trúng, cả người rùng mình một lúc.

Cô ôm cổ anh, đem anh kéo lại gần, chủ động hôn lấy môi anh.

Nụ hôn ôn nhu mà triền miên.

Người đàn ông một lần nữa cắm vào cũng cực kỳ ôn nhu thong thả, nhưng Tô Tình vẫn là bị cự vật kia xỏ xuyên khiến bụng nhỏ chua xót.

Cô ngẩng cổ hét lên, bị cắm đến hai mắt đẫm lệ, thở hổn hển hỏi anh, “Là ngựa của anh kêu dễ nghe hay em kêu dễ nghe?”

Lý Quân khóe môi khó được mà nở nụ cười, hơi thở thô nặng,

giọng nói khàn khàn, “Em kêu dễ nghe.”

Tô Tình nở nụ cười,một lúc sau lại bị anh cắm không nói lên lời.

Đến mười giờ, Lý Quân mới ôm cô đi vào phòng tắm.

Cả người Tô Tình mệt mỏi không có sức lực, dựa vào ngực anh, nghe tiếng tim anh đập,bàn tay cô vuốt ve làn da anh,giọng nói thực nhẹ hỏi, “Đợi lát nữa đi hay là sáng ngày mai?”

“Ngày mai.” Anh ôm lấy vai cô, đem sữa tắm đổ ở phía sau lưng cô,bàn tay to lớn đi xuống tấm lưng gầy gò của cô, vỗ cặp mông gợi cảm của cô.

Cô dán vào cổ anh, dùng cái mũi nhẹ nhàng cọ cọ, giống như một con mèo làm nũng.

Lý Quân nắm cằm cô, đem cô đè ở trên tường hôn xuống,côn th*t nóng một lần nữa để tiến vào trong cơ thể cô.

“Anh hai…” Cô bị cắm chịu không nổi, hàm răng cắn chặt môi, khoái cảm bị áp bức bật ra tiếng rên rỉ, Lý Quân lại cúi người hôn cô, đầu lưỡi cậy mở hàm răng, đem tất cả tiếng rên rỉ của cô nuốt vào trong.

Sau ước chừng ba lần cao trào, Tô Tình đã mệt đến mí mắt nặng nề.

Cánh tay cô treo ở cổ Lý Quân, cả người giống như con mèo dính người nằm liệt trong lòng ngực anh.Khi bị đặt ở trên giường,cô vẫn ôm chặt không buông tay.

“Anh đi làm chút đồ ăn.” Anh sờ mặt cô.

“Chờ một lát.” Cô kéo anh nằm ở bên cạnh,ôm lấy eo anh, nhắm hai mắt nói, “Nghỉ ngơi một chút,em làm cho anh ăn.”

Cô nửa híp mắt,giọng nói mang theo ý cười, “So với thịt bò anh nấu ngon hơn rất nhiều.”

Cô không tự giác toát ra một mặt ôn nhu so ngày thường phong tình kia càng hấp dẫn người khác, Lý Quân nhịn không được cúi đầu hôn môi cô.

“Được.”

Tô Tình mặc quần áo ngủ màu xanh, mái tóc xoăn dài được buộc lỏng lẻo ở sau đầu, có một sợi tóc rũ ở bên má làm tôn thêm vẻ đẹp mềm mại trên gương mặt cô.

Cô cúi đầu thái rau,bàn tay trắng nõn bởi vì dùng sức mà khớp xương trắng bệch.

Lý Quân ngồi ở trên bàn cơm, ánh mắt an tĩnh dừng ở trên người cô.

Cô đã trải qua quá nhiều cực khổ, nhưng là trên người lại không có một tia thống khổ,cô đem chính mình quấn chặt lại,chỉ biểu hiện cho người khác xem khi chính mình tự nguyện còn lại thì đem tất cả giấu đi.

Cô giống như một đóa hoa dại,

đâm chổi nảy lộc ở trong nghịch cảnh,nở ra những bông hoa rực rỡ, bộ rễ bị vùi lấp trong khe núi. Mọi người chỉ thấy được vẻ ngoài đẹp đẽ của bông hoa mà lại không thể hiểu được những khó khăn trắc trở mà nó phải trải qua.

Bình luận (0)

Để lại bình luận