Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thông minh lại khiêm tốn.

“Đều đã vứt bỏ cô,đi tìm thấy thoải mái sao?” Kim Dự Phụng đem nhẫn đeo lên ngón trỏ, ngón tay ở cửa sổ xe gõ gõ, tài xế chạy nhanh vội vàng dựng vách ngăn lên.

Tô Tình như đứng đống lửa, như ngồi đống than, căng da đầu, “Người khả năng đều như vậy, muốn chết một cách minh bạch, muốn biết vì cái gì lại vứt bỏ tôi.”

Kim Dự Phụng không nói nữa.

Hắn có rất nhiều việc, điện thoại vẫn rung không ngừng,cứ cách một phút lại có tin nhắn hoặc có cuộc gọi đến.

Hắn ấn ngón cái lên huyệt thái dương, ánh mắt nhìn về đèn neon phía ngoài cửa sổ, “Thích cuộc sống hiện tại sao?”

Tô Tình không rõ hắn suy nghĩ cái gì, chỉ có thể đáp lại, “Đúng vậy,rất thích.”

“Cô là người thành thật.” Hắn tháo chiếc nhẫn trên tay đặt lên ngón tay khác,cầm điện thoại lên, mở mắt ra nhìn, lại khép mắt ném sang một bên, “Không sợ tôi tức giận?”

Hắn nói một câu nhưng lại có hai ý nghĩa, không biết là nói đến việc tính kế hắn ở trại nuôi ngựa hay việc hiện tại cô đang có thời gian vui vẻ với người đàn ông khác.

Tô Tình sống lưng đổ mồ hôi lạnh,thật cẩn thận mà nói, “Ngài gần đây sao rồi?”

Kim Dự Phụng nhìn thấu ý nghĩ trong đầu cô, hừ lạnh một tiếng, “Yên tâm,tôi sẽ không động đến anh ta.”

Tô Tình trên mặt không biết nên để biểu tình, chỉ nghe hắn lại nói, “Tình cảm với người phụ nữ có hại, đừng để đến cuối cùng cái gì đều cũng không có.”

Cô ngẩn ra, chờ tới nơi, mới hiểu được, hắn đang nhắc nhở cô không nên dễ dàng tin tưởng đàn ông.

Trước khi xuống xe,cô thấp giọng nói cảm ơn.

Xe ngừng ở một tiểu khu bỏ hoang, một gian siêu thị nhỏ đang mở đèn, bên trong có người hút thuốc đánh bài, âm thanh cãi cọ ầm ĩ, cửa xe mới vừa mở ra, Kim Dự Phụng liền chau mày.

Tô Tình biết hắn chán ghét loại nơi này, lập tức nhỏ giọng nói, “Tôi chính mình tự đi vào thôi.”

Kim Dự Phụng không nói chuyện, nhưng thật ra tài xế đã xuống xe, hướng cô nói, “Tô tiểu thư, tôi mang cô đi.” . ngôn tình sủng

Tô Tình đóng cửa xe đang muốn đi qua, thấy phía sau còn có một chiếc xe theo lại đây,đèn xe bật sáng,cô bị ánh sáng chiếu vào giơ tay che khuất đôi mắt, đèn xe giây tiếp theo liền tắt.

Lý Quân từ trên xe đi xuống, trong bóng đêm,đôi mắt anh so với màn đêm còn đen trầm hơn.

“Sao anh lại đi theo đến đây?”Trái tim đang đập của cô cuối cùng cũng bình ổn, trên mặt không để lộ biểu hiện gì, “Em đi một lát sẽ trở về.”

Anh nắm chặt lấy tay, “Anh nghe thấy em kêu anh đến đây.”

“Em không có nói.” Cô hơi hơi sửng sốt.

Lòng bàn tay anh dừng ở trên mí mắt cô,nhẹ nhàng vuốt ve, “Nó nói cho anh.

Hành lang tối tăm,đèn cảm ứng nhấp nháy nhấp nháy.

Tô Tình bị đâm vào choáng váng, Lý Quân đem cô ấn vào ngực, ôm lấy cô lên trên lầu.

Tổng có ba tầng, tài xế ngừng ở cửa lầu ba, tiến lên gõ cửa.

Bên trong cánh cửa truyền đến giọng nói của người phụ nữ, là kiểu giọng nói ồn ào thường thấy ở trong chợ, có chút bén nhọn, “Ai vậy?”

Đại khái Kim Dự Phụng đã xử lý qua, tài xế không nói gì khác, chỉ nói, “Tới xem phòng ở.”

Cửa bị mở ra.

Đập vào mắt Tô Tình là một phòng khách hỗn loạn,sàn nhà gỗ ẩm ướt, ở cửa chất đầy giày cùng vớ bẩn.

Người phụ nữ có khuôn mặt tái nhợt,đại khái vừa mới tìm son tô lên, môi hồng như ăn máu người, cùng khuôn mặt màu vàng kia tạo nên đối lập rõ rệt.

Trong phòng còn có tiếng khóc thảm thiết của đứa trẻ,tiếng quở trách của người phụ nữ cùng với tiếng kêu của người đàn ông.Một bức tranh hỗn loạn và ồn ạo hiện ra trước mặt Tô Tình.

“Tôi nói cho các người biết,phòng này chắc chắn bị phá bỏ,hiện tại mua khẳng định không lỗ, chúng ta nếu không phải thiếu tiền, cũng sẽ không bán phòng ở ngay lúc này…” Người phụ nữ lải nhải mà nói, ánh mắt cố ý vô tình mà dừng trên chiếc đồng hồ trên cổ tay Tô Tình, đại khái phán đoán cô có tiền hay không.

Bình luận (0)

Để lại bình luận