Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Hạo Hiên thấy vậy thì nở nụ cười, nhưng nụ cười đó nhìn thế nào cũng thấy dọa người.

Bàn tay to lớn phiêu du trên từng tấc da thịt trắng nõn tinh tế, sau đó lại trượt từ phần cổ dọc theo sống lưng mà thẳng xuống tới cặp mông mềm mại đang vểnh lên kia để mà nhào nặn. Đầu ngón tay anh chọc ra chọc vào ở giữa khe mông trắng mịn, cứ như anh có thể đâm vào cái tiểu huyệt đáng xấu hổ ở phía sau cô bất cứ lúc nào, khiến cô sợ đến mức cả thân người không nhịn được mà run lên.

Cô vốn là người bảo thủ nên mỗi khi Tống Hạo Hiên có tư thế nào mới thì đều khiến cho cô sợ hãi chứ đừng nói gì đến phía sau… Không phải bọn họ chưa từng thử qua nhưng lần đó lại khiến cô sợ hãi tới mức cảm giác đau đớn đó cứ quanh quẩn trong đầu cô rất lâu, doạ cho cô vẫn phát run khi nhìn thấy Tống Hạo Hiên trong một thời gian dài sau đó.

Từ đó Tống Hạo Hiên phát hiện đây là chiêu hữu dụng nhất với cô, thế là anh cứ chọc chọc vào tiểu huyệt màu hồng phấn của cô bằng ngón tay mình. Anh đe dọa: “Nhanh lên, nếu không anh sẽ dùng thứ gì đó thô hơn và dài hơn để đâm vào đấy!”

Trần Khả Nhân vẫn còn trì hoãn một lúc lâu, cuối cùng cô vẫn sợ Tống Hạo Hiên sẽ ép cô làm phía sau. Thế là cô lật thân người lại, khóe mắt còn ngập đầy nước mắt, giọng nói cũng như sắp khóc đến nơi: “Anh, anh Tống… Cầu xin anh, đừng như vậy được không… Như vậy thật sự là rất, rất…”

Mặt của Tống Hạo Hiên không chút thay đổi nào mà chỉ chăm chú đâm ngón tay vào hậu huyệt của cô. Trần Khả Nhân sợ đến mức không dám nói gì nữa, cô xấu hổ di chuyển thân mình thành tư thế quỳ gối trên giường. Cô từ từ nâng hai bầu ngực của mình lên bằng hai theo tầm mắt của Tống Hạo Hiên, đầu ngón tay cứng ngắc xoa nắn nhũ hoa.

“Bình thường tôi xoa nắn bầu ngực của em như thế sao?” Tống Hạo Hiên rất không vừa lòng, anh vẫn sử dụng giọng điệu hung dữ của một người đàn ông khiến Trần Khả Nhân sợ đến mức không kiềm được nước mắt: “Trần Khả Nhân, em xoa nắn cho tốt đi, có biết chưa? Nếu em dám không ngoan ngoãn thì tôi sẽ cho em biết sự trừng phạt của tôi.”

Trần Khả Nhân không dám làm cho có lệ nữa, cô học theo từng động tác của Tống Hạo Hiên lúc trước để xoa nắn hai bầu ngực, đôi lúc lại dùng đầu ngón tay vân vê khiến cho đầu ngực của mình đỏ ửng lên vì khoái cảm dục vọng. Vì tự thủ dâm nên cô cảm thấy vô cùng xấu hổ, điều đó khiến toàn thân cô run lên thế nên khoái cảm lại càng tăng lên gấp bội. Cô không nhịn được mà lắc lắc cái mông của mình, khe rãnh mềm mại giữa hai chân không ngừng rỉ nước.

Tống Hạo Hiên tùy ý ngồi dựa vào đầu giường và gập một chân lại. Anh không để ý đến thân người trần trụi của mình và lại càng không để ý đến cái thứ đầy dục vọng cao cao đang vểnh lên ở sát bụng mình, cùng với đó là khuôn mặt tuấn tú đang vô cùng bình tĩnh của anh, thật sự là gợi cảm đến mức không gì sánh bằng, điều đó càng khơi gợi nhiều dục vọng của cô hơn.

Người đàn ông cúi đầu nở nụ cười: “Sao vậy? Có phải tiểu huyệt đã ngứa rồi không?”

Hơi thở của Trần Khả Nhân hơi dồn dập: “Ưm… Anh Tống… Anh…”

Tống Hạo Hiên dùng ngón tay chặn miệng cô lại, giọng nói vô cùng dịu dàng: “Bé ngoan, trước đó tôi đã nói với em rồi, đừng nghĩ đến chuyện phạm quy. Nếu thực sự tiểu huyệt ngứa… thì em hãy tự dùng tay của mình để xoa bóp đi, nhé?”

Trần Khả Nhân ngậm lấy ngón tay của người đàn ông, đầu lưỡi mềm mại quấn lên một cái, nghe thấy lời nói vô tình của anh thì trong lòng không khỏi nức nở một tiếng đầy tuyệt vọng, cũng không chịu được tra tấn của tình dục nên cô từ từ đưa ngón tay mình xuống phía dưới.

Đôi mắt Tống Hạo Hiên dần dần tối lại, hơi thở cũng dần trở nên dồn dập, giọng điệu vô cùng dịu dàng mà lại hấp dẫn: “Đúng, chính là như vậy… Bé ngoan, mở hai chân ra đi… Lấy ngón tay sờ tiểu huyệt của em rồi thử đưa vào trong đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận