Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

***********

Lúc Trần Khả Nhân thức dậy thì đã là buổi trưa của ngày hôm sau, cô chôn cả người vào trong lớp chăn, che khuất đi khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rực. Cô chậm chạp, lười biếng một hồi lâu, cuối cùng mới lê thân thể bủn rủn này rời khỏi giường để tắm rửa mặc quần áo, sau đó đón xe đi đến quán cà phê đã hẹn.

Chị Tần đã chờ sẵn ở quán cà phê từ sớm, ngón tay của cô ta đang kẹp một điếu thuốc nhưng lại không châm lửa, khuôn mặt nghiêng nghiêng không hiểu sao lại hiện lên một tia thương cảm, ánh mắt nhìn ra con phố cũng trở nên mơ màng trống rỗng, mãi đến khi nhìn thấy Trần Khả Nhân thì cô ta mới lộ ra nụ cười, sau đó tao nhã nhấp một ngụm cà phê.

“Chị Tần, xin lỗi nhé, em đã đến trễ.” Khuôn mặt của Trần Khả Nhân mang theo nét áy náy, cô rất ít khi đến trễ như vậy, nhưng tối hôm qua thật sự là… Nghĩ đến tối hôm qua thì khuôn mặt cô lại đỏ lên, không hiểu sao lại chột dạ không dám nhìn vào chị Tần.

Nhưng chị Tần là ai chứ, ánh mắt của cô ta nhẹ nhàng nhìn lướt qua là biết tối hôm qua cô gái này đã làm gì, cô ta lộ ra một nụ cười mập mờ: “Chị hiểu rồi, em không cần phải giải thích. Cũng may mà số lần anh Tống đến chỗ của em không nhiều lắm, nếu không… Ha ha ha.”

Chị Tần cười lên khe khẽ, dáng vẻ ấy thật sự quyến rũ đến lạ thường, cô ta đã hấp dẫn vô số ánh mắt ngay lập tức. Mặt của Trần Khả Nhân ngày càng đỏ, cô kéo tay chị Tần để xin tha cho mình. Đôi mắt ngập nước nhìn thẳng vào cô ta, nhìn cho đến khi khiến người ta mềm lòng thì thôi, chị Tần không khỏi thu lại tiếng cười, không tiếp tục ức hiếp cô nữa.

Đôi mày lá liễu của chị Tần khẽ nhướng lên, liếc nhìn cô một cái: “Nói đi, em tìm chị làm gì?”

Trần Khả Nhân cười cười, vẫn ngoan ngoãn dịu dàng như xưa: “Anh Tống nói gần đây mọi người sẽ quay về quê một chuyến, chị Tần có thể giúp em thăm mẹ của em và mang vài thứ cho bà ấy được không?”

Từ ngày Tống Hạo Hiên bỗng nhiên bảo Trần Khả Nhân đi theo anh thì Trần Khả Nhân như đang trong một giấc mơ, trải qua ba năm êm đẹp. Cô không cần lo về chuyện học phí, cũng không cần lo lắng về tiền chữa bệnh cho mẹ, thậm chí dưới sự trợ giúp của Tống Hạo Hiên thì mẹ cô đã được bác sĩ giỏi nhất chăm sóc, mà cô cũng có thể bước vào một trường đại học tốt, học chuyên ngành mà mình yêu thích.

Chỉ có một chuyện không được tốt, đó là cô và mẹ cô phải cách xa nhau. Về chuyện này thì Tống Hạo Hiên đã từng nói với cô, anh đã phân tích chi tiết tất cả những nỗi lo của mình cho cô nghe, mặc dù Trần Khả Nhân không nỡ nhưng cô cũng là người hiểu lý lẽ nên cuối cùng vẫn một mình đi theo Tống Hạo Hiên đến thủ đô.

Tống Hạo Hiên rất tốt với cô, không chỉ chi tiền cho cô đến trường, còn đặc biệt đặt mua cho cô một căn nhà cách trường học không xa. Còn anh thì lâu lâu mới đến một lần, lúc đến cũng không vội vàng lên giường mà lại ngồi nói chuyện trên trời dưới đất với cô ngày càng nhiều.

Trần Khả Nhân biết kim chủ tốt như vậy rất ít, cho nên cô càng thêm quý trọng, cũng càng ngoan ngoãn hơn, cô không mang đến bất cứ rắc rối nào cho anh, có thể nói là khác biệt một trời một vực với những tình nhân khác bên ngoài của Tống Hạo Hiên. Chị Tần cũng từng chê cười cô, nói rằng những người khác đều tìm cách bò lên giường của Tống Hạo Hiên, cho dù không cẩn thận té một cái trước mặt anh cũng lừa anh một miếng thịt, mà Trần Khả Nhân lại biết điều quá mức, chưa từng mở miệng đòi hỏi bất cứ thứ gì.

Trên thực tế, Trần Khả Nhân cảm thấy Tống Hạo Hiên đã cho cô quá nhiều, từ xưa đến nay cô luôn là người biết thỏa mãn nên sao có thể mở miệng đòi cái này, cái kia?

Chị Tần biết cô hiếu thảo nên cô ta nhanh chóng đồng ý, Trần Khả Nhân giao mấy thứ cho cô ta. Chị Tần đưa mắt nhìn một cái thì thấy những thứ này không mắc chút nào, đều là một số đặc sản nên vừa bực mình vừa buồn cười: “Cái này cũng là em dùng tiền lương của mình để mua đúng không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận