Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Hạo Hiên đang nghiêm túc mà lắng nghe thì không ngờ Lâm Kha nói được một nửa lại im lặng, đây chẳng phải là mỡ treo miệng mèo hay sao? Sếp Tống dù không vui nhưng anh cũng không để lộ ra bên ngoài, mà lại hết sức nhẹ nhàng nở một nụ cười bâng quơ, ngả lưng vào ghế dựa. Dáng vẻ bày ra như thể anh ta thích nói thì nói, không thích thì thôi.

Lâm Kha cũng không sợ anh mà cười híp mắt rồi nói: “Tôi muốn căn biệt thự nhỏ bên cạnh biển mà cậu mới mua.”

Nói là biệt thự nhỏ, nhưng thật ra là một biệt thự có khung cảnh nhìn ra biển, có cả vườn hoa và hồ bơi rộng bằng quảng trường, quả thật là lòng tham vô đáy. Nhưng ai bảo sếp Tống không để bụng chút tiền lẻ này nên anh vẫn bình chân như vại mà gật đầu, nhưng lại không trả giá khiến Lâm Kha cảm thấy thật bất ngờ.

Tất nhiên là Lâm Kha không biết rằng một khi đàn ông đã bước sa chân vào tình yêu thì sẽ đánh mất lý trí đến thế nào.

Đạt được thứ mình muốn nên Lâm Kha cũng không giấu diếm mà nói thẳng ra quan điểm của anh ta: “Chuyện thứ nhất chính là có lẽ người bạn khác phái kia của bạn cậu không có ý gì với bạn của cậu, nhưng cô ấy cũng không coi trọng những người đàn ông kia, cho nên bạn của cậu có thể yên tâm lớn mật mà đi xử lý những người đó. Chuyện thứ hai… đó là bạn của cậu đã thích người bạn khác phái của anh ta rồi! Nếu không, tại sao anh ta lại để ý người bạn khác phái đến vậy?”

Lâm Kha nói xong thì đứng lên định rời đi, vừa đi được nửa đường thì quay lại bổ sung: “Đừng quên căn biệt thự nhỏ của tôi!”

Sao Tống Hạo Hiên còn quan tâm anh ta nói cái gì nữa chứ, cả người anh đang đắm chìm vào mấy câu nói của Lâm Kha.

Chuyện đầu tiên Lâm Kha nói hoàn toàn là nói thừa, anh biết một cô gái ngoan hiền như Trần Khả Nhân sẽ không coi trọng những tên kia, Lâm Kha chỉ tăng thêm vài phần khẳng định cho chuyện này khiến anh vui vẻ hơn một chút mà thôi. Chỉ là chuyện thứ hai… Anh thật sự để tâm đến cô gái ngây ngốc Trần Khả Nhân kia hay sao?

Phản ứng đầu tiên của anh Tống cũng giống như tất cả những người vừa hiểu rõ được lòng mình thì nhanh chóng phủ nhận. Trong lòng anh âm thầm cân nhắc rất nhiều khuyết điểm của đối phương, nhưng sau khi nghĩ đi nghĩ lại thì vô số hình ảnh ấm áp khi hai người ở chung trước kia không ngừng hiện ra. Cân nhắc đến cuối cùng thì trong đầu anh chỉ còn lại một suy nghĩ đó là hình như cô nhóc Trần Khả Nhân này vẫn chưa đến tuổi kết hôn hợp pháp, vẫn còn thiếu mấy tháng nữa…

Tống Hạo Hiên suy nghĩ cẩn thận xong thì cũng không xoắn xuýt nữa, mà chỉ số IQ cũng bắt đầu quay trở về, anh nhanh chóng nhấc di động lên rồi gọi đến số điện thoại trên bàn của Lâm Kha: “Lâm Kha, đi giải quyết hết những tên nhãi ranh kia giúp tôi, nếu cậu không làm tốt chuyện này thì cũng đừng mơ đến căn biệt thự kia nữa!”

Lâm Kha thầm mắng “đậu xanh rau má” trong lòng, nhưng nét mặt vẫn hết sức ung dung: “Chúng ta đã nói rõ trước rồi mà!”

Tống Hạo Hiên cười nhạt hai tiếng: “Cậu cảm thấy hai câu nói đó có cái giá này hay sao? Cậu mà còn do dự, chần chừ thì cũng đừng mơ đến biệt thự nhỏ gì nữa!”

Lâm Kha lập tức trả lời: “Tuân lệnh, sếp! Vâng thưa sếp! ”

Thế mới nói là rốt cuộc thì tại sao trước đây anh ta lại muốn làm việc cho Tống Hạo Hiên nhỉ?

Sếp Tống đã giải quyết xong tất cả chuyện phiền lòng nên tâm trạng trở nên cực kỳ vui vẻ, anh sờ sờ cằm rồi cười ngây ngô nửa ngày, cuối cùng cũng nhớ đến những tài liệu mà Lâm Kha bảo anh xem trước đó. Lúc này mới chậm rãi đưa tay ra tìm tài liệu đã bị anh quên bẵng đi, chỉ là sau khi vội vã lật xem một lúc thì nụ cười trên mặt anh mất sạch, sau đó anh lại xem tỉ mỉ thêm một lần, nét mặt đã bỗng trở nên càng ngày càng nghiêm túc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận