Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một lúc lâu sau anh buông tài liệu trong tay xuống rồi thở dài một tiếng.

Cuối cùng sóng gió cũng kéo đến.

Trần Khả Nhân cũng không biết có chuyện lớn sắp xảy ra nên cô đang hết sức tập trung mà rửa sạch nguyên liệu để chuẩn bị nấu ăn. Canh này cũng không phải để cô uống mà để cho kim chủ. Bình thường nếu Tống Hạo Hiên thông báo rằng anh sắp đến đây thì cô sẽ đích thân xuống bếp chuẩn bị một bàn thức ăn ngon, từ trong ra ngoài đều phải khiến cho kim chủ có cảm giác như ở nhà thì cô mới thấy mãn nguyện.

Tống Hạo Hiên cũng biết Trần Khả Nhân sẽ làm như vậy, cho nên khi anh bất ngờ phải đi nơi khác không về được thì sẽ báo cho Trần Khả Nhân trước, để tránh cô phải tốn công tốn sức nửa ngày mà cuối cùng còn lãng phí.

Chỉ là hôm nay nhất định phải lãng phí, bởi vì lúc Tống Hạo Hiên gọi điện thoại đến thì Trần Khả Nhân đã bỏ tất cả mọi thứ vào trong nồi rồi bật bếp lên.

Trần Khả Nhân ôm di động đáng thương nói: “Em đã bắt đầu nấu rồi.”

Tống Hạo Hiên nghe thấy vậy cũng có chút đau đầu, yên lặng vắt tay lên trán hơn nửa ngày không biết nói gì.

Có lẽ là từ nhỏ đã trải qua quá nhiều cực khổ nên từ trước đến nay Trần Khả Nhân không thích lãng phí thức ăn, mà ngay cả kim chủ cũng không thể khiến cô nhượng bộ trong vấn đề này. Từ trước đến nay Tống Hạo Hiên cũng không cãi lại cô về chuyện này, đừng nói đến việc bây giờ anh đã hiểu rõ lòng mình thì không có lý nào không nghe theo cô.

Tống Hạo Hiên đang không biết nên làm sao cho tốt thì Trần Khả Nhân đã mở miệng: “Muốn vớt ra nồi cũng không kịp rồi, nếu không… Chờ nấu canh xong thì mang qua cho Tiểu Trương uống?”

Dược liệu trong canh này là đặc biệt tẩm bổ cơ thể cho đàn ông, cho nên không thích hợp cho phụ nữ uống, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có thể đưa cho mấy anh vệ sĩ là Tiểu Trương uống. Trần Khả Nhân cảm thấy không có gì, nhưng Tống Hạo Hiên lại thấy vấn đề cực kỳ nghiêm trọng! Người phụ nữ của mình, món canh do người phụ nữ mà mình thích nấu thì sao có thể đưa cho người đàn ông khác uống!

Tống Hạo Hiên nhanh chóng mở miệng nói: “Đừng đừng đừng, nấu xong thì em giữ ấm chờ anh trở lại rồi uống. Có lẽ anh sẽ về trễ một chút nên em cũng đừng nấu nhiều đồ ăn quá, nghỉ ngơi sớm đi!”

Trần Khả Nhân ngoan ngoãn đáp lại, đôi mắt cong cong mà nói: “Anh Tống phải chú ý an toàn, qua đây sớm một chút nhé.”

Tống Hạo Hiên có thể tưởng tượng ra dáng vẻ dịu dàng ngoan ngoãn của cô ở phía đầu dây bên kia, trái tim anh lập tức mềm nhũn ra, ngay cả giọng nói cũng trở nên ấm áp rất nhiều.

Hai người lại trò chuyện vài câu qua điện thoại, mãi đến khi bên cạnh Tống Hạo Hiên xuất hiện một đám người thì Tống Hạo Hiên mới có thể lưu luyến không rời mà ngắt điện thoại. Vừa để điện thoại xuống, nét dịu dàng, cưng chiều trên mặt anh đều biến mất sạch. Bây giờ anh không phải là Tống Hạo Hiên đang đối mặt với người mình yêu thương mà chính là cậu ba nhà họ Tống mưa gió thất thường, tiếng tăm lừng lẫy.

Đối phương là người mà Tống Hạo Hiên khó chơi nhất, nhưng anh cũng không phải kẻ ăn chay nên cuối cùng vẫn lấy được một chút ưu thế yếu ớt mà chiến thắng được đối phương. Nhìn đối phương với ánh mắt như nhìn một con ruồi, anh cực kỳ tao nhã, lịch sự đi đến nhà vệ sinh, tránh đi một lúc để đối phương mặc sức tức giận.

Nơi diễn ra cuộc đàm phán vào hôm nay là một câu lạc bộ tư nhân cao cấp, nhân viên phục vụ nơi này không ai là không được chọn lựa kỹ lưỡng, nên từ trước đến nay chưa từng xảy ra chuyện nhân viên phục vụ “va chạm” với khách hàng, chỉ có…

Nhìn đối phương dùng vẻ mặt vô tội lại thấp thỏm lo âu đang lau bộ âu phục cao cấp của mình thì gân xanh trên trán Tống Hạo Hiên nhịn không được lại nổi cả lên. Trong lòng anh âm thầm suy tính phải tao nhã, giàu có và nghệ thuật thế nào để báo cho ông chủ câu lạc bộ này biết cần nâng cao tố chất nhân viên phục vụ của bọn họ hơn nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận