Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thật… thật xin lỗi, tôi sẽ trả phí giặt ủi cho anh, thật xin lỗi!” Cô gái kia còn đặc biệt không biết nhìn sắc mặt mà đi đến gần, tay thì thận trọng mà lau chùi bộ âu phục, đồng thời còn lén lút liếc mắt nhìn khuôn mặt của Tống Hạo Hiên một cái. Trong mắt lóe lên một tia sáng như có như không, biểu cảm trên mặt càng ngày càng thuần khiết, mà bàn tay nhỏ bé trắng noãn cũng càng ngày càng tới gần túi bộ âu phục.

Tống Hạo Hiên cực kỳ sốt ruột, lúc đang định đi ra lại phát hiện điều mờ ám của cô gái, anh không khỏi dừng lại một chút rồi bày ra nét mặt như cười mà lại như không cười: “Trả tiền cho tôi? Cô gái, không phải tôi cố ý nói cô nghèo mà là cô thực sự có số tiền này sao?”

Cô gái kia nghe xong thì bày ra một bộ mặt như bị sỉ nhục, hai mắt rưng rưng cứ như là Tống Hạo Hiên ức hiếp cô ta: “Sao anh có thể như vậy chứ… Mấy người có tiền các anh đều cùng một giuộc cả, dựa vào cái gì mà khinh thường những người nỗ lực dựa vào hai bàn tay như chúng tôi?”

Khóe mắt Tống Hạo Hiên thoáng nhìn thấy ánh mắt của đối thủ trước đó liên tục nhìn sang bên này nên anh càng bắt đầu tập trung diễn trò với cô gái trước mặt, ý cười trên mặt ngày càng lớn, người bên ngoài nhìn thấy thì cứ nghĩ là Tống Hạo Hiên thích cô gái này, cũng không ai phát hiện ánh mắt càng ngày càng lạnh lẽo của anh.

Đến khi Tống Hạo Hiên trở lại chỗ của Trần Khả Nhân thì đã là nửa đêm, Trần Khả Nhân cũng rất có lòng để lại cho anh một ánh đèn nho nhỏ ở cửa, tránh lúc anh về lại tối đen không thấy đường đi. Tống Hạo Hiên bèn đi tới nhà bếp xem thử, quả thực canh vẫn còn nóng, cho dù có nắp đậy kín vẫn bốc mùi thơm ngào ngạt, dù cho anh không đến nỗi đói nhưng cũng bị khiến cho phát thèm.

Tay của Tống Hạo Hiên từng đùa với dao, từng chơi với súng và cũng từng giết người, nhưng đối với chuyện múc canh nho nhỏ này lại không hề có chút kinh nghiệm nào, chỉ lấy có một chén canh mà cũng tự làm bỏng tay mình hết ba, bốn lần, cuối cùng còn sơ ý làm vỡ bát. Anh Tống ngẩn cả người ra, bèn ngồi xổm xuống định dọn dẹp mảnh vỡ, ai ngờ lại tiếp tục không cẩn thận bị cắt trúng tay, cuối cùng chỉ có thể ngây ngốc đứng trong nhà bếp như đứa trẻ làm sai điều gì.

Tiếng động lớn như vậy đã đánh thức Trần Khả Nhân, cô nhanh chóng bật dậy bước xuống giường, nhưng vừa chạy ra đến nơi rồi nhìn thấy dáng vẻ ngốc nghếch này của Tống Hạo Hiên thì Trần Khả Nhân nhanh chóng bước lại gần xem thử tay anh có bị gì không. Kết quả lại phát hiện trên tay anh thật sự có mấy chỗ bị cắt, chắc là vì lúc nãy muốn nhặt mảnh vỡ nên mới thành ra như vậy.

Tống Hạo Hiên có hơi tiếc nuối nhìn bát canh bị đổ đầy trên đất: “Khả Nhân, canh đổ rồi!”

Trần Khả Nhân nghe rồi lại cứ cảm thấy câu này có vẻ ấm ức thế nào, nhưng mà kiểu tâm trạng ấm ức này có thể xảy ra trên người của một người đàn ông phi thường như anh Tống được sao? Cô âm thầm lắc đầu, lấy hộp thuốc ra rồi dắt Tống Hạo Hiên đến ngồi xuống ghế bên bàn ăn: “Để em băng bó cho anh đã, rồi sẽ lấy canh cho anh. Canh kia đổ rồi thì thôi, trong nồi vẫn còn mà, Sau này những chuyện như thế cứ bảo em là được rồi!”

Tống Hạo Hiên ngoan ngoãn để cô nắm tay, khóe miệng khẽ nhếch: “Ừ!”

Dưới ánh đèn hơi tối dìu dịu, động tác hơi cúi đầu giúp anh băng bó của Trần Khả Nhân thật dịu dàng, khiến cho cả người Tống Hạo Hiên đều cảm thấy bình yên, như một chiếc thuyền nhỏ phiêu bạc thật lâu trong gió mưa cuối cùng cũng tìm về được bến đỗ bình yên.

Tống Hạo Hiên đột nhiên vươn tay giúp cô vén một lọn tóc lòa xòa ra sau tai, sau đó lại sờ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. Động tác dịu dàng khác lạ khiến cho Trần Khả Nhân nảy sinh cảm giác ngượng ngùng khó lý giải. Cô lặng lẽ ngẩng đầu nhìn anh, lại trông thấy trên khuôn mặt đẹp trai kia lộ ra nụ cười khiến cho cô không hiểu sao lại không dám nhìn nữa, vội vàng cúi đầu tiếp tục băng bó, chỉ là khuôn mặt và vành tai đỏ ửng đã bán đứng tâm trạng thật của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận