Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thấy dáng vẻ này của cô, Tống Hạo Hiên cũng không táy máy tay chân nữa, khóe môi nhếch lên cho thấy rõ tâm trạng của anh cũng đang rất tốt.

Ba năm nay, vì người đàn ông nào đó thường xuyên gặp chuyện nguy hiểm nên kỹ thuật băng bó của cô cũng ngày càng giỏi, chẳng mấy chốc mà đã băng bó xong vết thương của anh, sau đó lại đi đến nhà bếp lấy một bát canh khác, lúc quay lại còn hỏi: “Anh Tống có muốn ăn chút gì không? Bây giờ em làm cũng sẽ nhanh thôi!”

Nhưng Tống Hạo Hiên sao có thể đồng ý để cô vất vả như vậy vào nửa đêm, nên vội vàng kéo cô ngồi xuống: “Anh uống canh là được rồi, em đừng làm gì cả, cứ ngồi đây với anh một lát được không?”

Trần Khả Nhân thuận theo lực kéo của anh mà ngồi xuống, còn ngoan ngoãn ngồi với anh một lúc.

Khi Tống Hạo Hiên ăn cơm cũng không có quy tắc kiểu “ăn cũng yên mà ngủ cũng yên”. Lúc này anh vừa uống canh vừa bắt đầu tìm chủ đề tán gẫu với Trần Khả Nhân, cái gì nói được thì đều nói hết, trông Tống Hạo Hiên bây giờ có thể nói là “người tình trong mắt hóa Tây Thi”, mặc kệ Trần Khả Nhân làm gì thì anh đều có thể nói ra một đống từ ngữ khen ngợi.

Nói được một lúc, Tống Hạo Hiên đột nhiên nghĩ đến một chuyện, thế là bèn hỏi: “Bây giờ những người kia còn đeo bám em nữa không?”

Trần Khả Nhân ngẩn ra một lúc rồi mới phản ứng lại: “Anh Tống đang nói… Anh Tống không nói thì em cũng không để ý, quả thật hôm nay đã yên tĩnh hơn rất nhiều.”

Tống Hạo Hiên hài lòng nhếch khóe môi, lại hớp một ngụm canh lớn. Anh nghĩ năng lực làm việc của Lâm Kha quả thực không tệ, tặng anh ta mấy căn biệt thự nhỏ cũng không thành vấn đề.

Trần Khả Nhân nở nụ cười cảm kích với anh, nhưng chỉ chốc lát sau lại dè dặt hỏi: “Anh Tống, như vậy… có đắc tội với bọn họ không? Có đem lại phiền phức gì cho anh không?”

Tống Hạo Hiên nhíu mày, cũng không ngờ Trần Khả Nhân lại hỏi như vậy. Anh nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy trên khuôn mặt cô gái nhỏ của mình đều là vẻ lo lắng, trong lòng không khỏi vui vẻ một phen, ngay cả giọng nói cũng có phần cao hơn: “Em yên tâm, những người này còn chưa đủ tư cách để anh quan tâm!”

Trần Khả Nhân nghe vậy thì yên tâm hơn, nụ cười đã quay lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn: “Thật cảm ơn anh Tống!”

Đúng lúc Tống Hạo Hiên vừa uống xong canh, nghe cô nói như vậy thì tùy ý nói đùa một câu: “Vậy em định cảm ơn tôi như nào? Chắc không phải chỉ một nồi canh là xong chứ?”

Trần Khả Nhân cắn môi, vẻ mặt xấu hổ rồi nói: “Anh Tống, anh… anh…”

Kỳ thực Tống Hạo Hiên nói vậy thôi chứ không hề có ý nghĩ đó, nhưng ai bảo lần trước anh giúp Trần Khả Nhân, còn yêu cầu cô báo đáp… Khụ khụ, lần đó có thể nói là Tống Hạo Hiên có phần quá trớn, làm đến mức khiến cô gái nhỏ nảy sinh ám ảnh tâm lý. Dù sao thì sau lần đó Trần Khả Nhân rất khi ít tìm anh xin giúp đỡ, có vẻ lần này cô đã bị làm phiền đến phát sợ mới bất đắc dĩ mở miệng xin giúp đỡ.

Tống Hạo Hiên là ai chứ, anh vừa nhìn dáng vẻ này của Trần Khả Nhân thì đã hiểu rõ. Yết hầu của Tống Hạo Hiên hơi động đậy, anh cúi xuống bên tai cô và nói nhỏ: “Anh vốn cũng không có ý này, nhưng nếu Khả Nhân muốn báo đáp anh như vậy thì anh cũng rất sẵn lòng…”

Trần Khả Nhân trợn tròn hai mắt, nửa là bối rối nửa là ngượng ngùng. Cô ngượng ngùng một lúc lâu mới lên tiếng: “Anh Tống… nhưng mà… nhưng mà… không thể như vậy được!”

Tống Hạo Hiên cũng không giận, nói: “Lần này anh phải phí sức lắm đó!” Đúng vậy, cả một căn biệt thự có vườn hoa cạnh biển đấy!

Trước giờ, Trần Khả Nhân đều không thích nợ ai cái gì nên nếu có người đối xử tốt với cô một chút thì cô sẽ trả lại người ta gấp đôi. Lúc này vừa nghe Tống Hạo Hiên nói đã tốn không ít tiền thì cô bỗng ỉu xìu như quả bóng bị xì hơi, chỉ có thể vâng dạ đồng ý chứ hoàn toàn không nhìn thấy nụ cười đắc ý khi gian kế thành công của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận