Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ là Tống Hạo Hiên tuy đã tốn không ít miệng lưỡi lừa con gái người ta lên giường, nhưng đến lúc thực sự lên giường thì lại không có ý nghĩ gì hết, mà chỉ ôm người ta đi ngủ mà thôi. Anh ôm thân thể mềm mại, thơm ngát vào lòng, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi mà quên tắt cả đèn, để lại Trần Khả Nhân chớp chớp mắt, có phần phiền não.

Cô cũng thật không ngờ Tống Hạo Hiên thực sự không làm gì, chỉ đơn thuần đi ngủ, rõ ràng… rõ ràng hồi nãy bọn họ còn nói… còn nói về chuyện đó nữa mà…

Khụ, nhưng mà tại sao cô phải rầu rĩ? Chẳng lẽ vì cô cũng rất mong chờ cùng Tống Hạo Hiên…

Trần Khả Nhân bị ý nghĩ của chính mình dọa cho sợ hãi, cả khuôn mặt giống như bị lửa thiêu, vừa nóng vừa đỏ. Cô rúc đầu vào trong lòng Tống Hạo Hiên cứ như sợ dáng vẻ này của mình sẽ bị người khác nhìn thấy.

Đợi đến khi khuôn mặt đã đỡ nóng thì cô mới hơi ngẩng đầu muốn với tay tắt đèn, nhưng lúc giơ tay lên lại nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai như thần của Tống Hạo Hiên…

Cánh tay đang giơ cao đột nhiên chuyển về hướng ngược lại, vươn về phía mặt anh, chỉ là lúc sắp chạm tới lại thoáng ngừng, giống như đang do dự, cũng giống như đang đấu tranh.

“Ưm? ” Tống Hạo Hiên đang ngủ nhưng dường như cảm nhận được gì đó, bàn tay to vung lên thì bắt được cái tay nhỏ bé của cô, rồi đặt ở bên khóe miệng hôn một cái, sau lại ôm chặt người vào lòng, giọng nói còn có chút nửa mê nửa tỉnh: “Sao còn chưa ngủ? Nhanh ngủ đi!”

Trần Khả Nhân cũng không biết sao lúc này bản thân tự nhiên thấy chột dạ, cô nhanh chóng nhỏ giọng đồng ý. Sau đó lại nhớ đến chiếc đèn chưa tắt kia mà cô thì lại bị người đàn ông ôm chặt, thế là chỉ có thể nói với người đàn ông đang nửa tỉnh nửa mê kia: “Anh Tống, vẫn chưa tắt đèn.”

Tống Hạo Hiên nghe vậy thì bất mãn nhíu mày, nhưng cũng cố gắng mở to mắt rồi mò mẫm đi tắt đèn, gian phòng hoàn toàn chìm vào bóng tối. Trần Khả Nhân thở phào nhẹ nhõm, cũng định yên tâm đi ngủ nhưng ai ngờ Tống Hạo Hiên lại bắt đầu sờ soạng cô, dọa đến cô không dám nhúc nhích.

“Dạo này buổi tối lạnh lắm, đắp chăn cho cẩn thận!” Trong giọng nói của người đàn ông vẫn mang theo sự ngái ngủ mơ hồ, vừa nói vừa kéo tay cô vào lòng rồi kẹp lấy hai chân nhỏ đang có phần hơi lạnh của cô vào giữa đùi mình, sau đó đắp chăn kín mít mới đi ngủ, chỉ là cuối cùng anh vẫn không quên dặn dò một câu: “Bé ngoan ngủ đi nào, nghe lời nào, ngoan đi!”

Dáng vẻ như vậy nên tất nhiên là Trần Khả Nhân ngoan ngoãn nghe lời, cô nhắm mắt rồi ngủ thiếp đi rất nhanh.

Hai người ôm nhau ngủ, thấm thoát trời cũng đã sáng.

Trần Khả Nhân có thói quen dậy sớm, khoảng sáu giờ sáng là cô đã tỉnh rồi, chỉ là cô bị Tống Hạo Hiên ôm chặt cứng nên không cử động được, lại sợ động tác của mình sẽ đánh thức anh nên cuối cùng cũng chỉ có thể dở khóc dở cười mà nằm im. Nhưng cũng chẳng biết hai người có thần giao cách cảm hay không mà sau khi Trần Khả Nhân thức giấc không bao lâu thì Tống Hạo Hiên cũng tỉnh dậy, tuy là không hoàn toàn tỉnh táo nhưng cũng là có chút ý thức.

“Sao lại không ngủ?” Giọng nói của Tống Hạo Hiên có phần khàn khàn, anh nhắm mắt và tìm được môi Trần Khả Nhân, cũng không ngại sáng sớm chưa rửa mặt chải đầu thì nhẹ nhàng hôn một cái. Vẻ mặt của anh thì cứ như chuyện hiển nhiên, còn Trần Khả Nhân thì lại có vẻ ngượng ngùng.

Trần Khả Nhân nghiêng mặt sang bên không cho anh hôn cô, dù sao hai người vẫn còn chưa rửa mặt. Trước vẻ không vui của anh thì cô lại khẽ nói: “Bữa sáng muốn ăn gì để em đi làm!”

Tống Hạo Hiên vẫn nhắm mắt như cũ, nghe cô nói như thế lại nhíu mày: “Hôm nay không phải cuối tuần sao? Dậy sớm như vậy làm gì? Hay là chúng ta ngủ thêm một lúc nữa đi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận