Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Khả Nhân như há hốc mồm, do dự một lát nhưng vẫn quyết định ngồi dậy: “Em… em không ngủ được.”

Lông mày Tống Hạo Hiên nhíu càng chặt, có đôi phần giống như đứa trẻ đang giận dỗi: “Vậy được rồi, em dậy đi! Anh còn muốn ngủ thêm một lát!”

Anh nói rồi thì thật sự buông Trần Khả Nhân ra, sau đó xoay người sang chỗ khác, dáng vẻ như không quan tâm tất cả khiến Trần Khả Nhân cũng dở khóc dở cười.

Trần Khả Nhân bước xuống giường, cô hơi khó xử nhìn về phía kim chủ đang tức giận, nhưng cuối cùng vẫn là rón rén bước đi. Có gì thì cứ để ăn sáng xong lại nói tiếp, cô tin rằng kim chủ chắc chắn sẽ không keo kiệt vì chút chuyện nhỏ này mà làm khó dễ cô đâu.

Rất rõ ràng, Trần Khả Nhân vẫn là không hiểu rõ kim chủ của cô.

Sao đại kim chủ Tống lại không keo kiệt chứ, anh rất hẹp hòi. Hiện giờ anh vẫn đang nằm ở trên giường mà nghĩ làm sao trả thù đây!

*********

Trần Khả Nhân rất thích bữa sáng kiểu Trung Quốc, mà Tống Hạo Hiên lại thích những món Trần Khả Nhân làm cho nên chỉ cần Trần Khả Nhân xuống bếp thì dù cho cô có nấu món gì, Tống Hạo Hiên đều không có ý kiến.

Nhưng mà… mọi thứ không thể đều không thể khẳng định như vậy, vì hôm nay kim chủ Tống giàu có đã tức giận!

Sau khi Trần Khả Nhân rửa mặt xong thì thong thả đi vào bếp. Khi cô vừa đong gạo bỏ vào trong nồi và đem đi vo thì Tống Hạo Hiên bước đến phía sau và không hề khách khí mà ôm lấy eo nhỏ của cô, cả người kề sát sau lưng, chôn đầu ở hõm vai cô và trầm giọng nói: “Em đang làm gì thế?”

Ngay từ đầu Trần Khả Nhân đã cực kì không quen với việc tiếp xúc thân mật như vậy, nhưng Tống Hạo Hiên quá cương quyết nên cô cũng chỉ có thể bất đắc dĩ đỏ mặt tiếp nhận dù trong lòng cảm thấy có phần kì quái. Cô cảm thấy sau khi quay lại từ tối hôm qua thì Tống Hạo Hiên trở nên có phần kỳ lạ, nhưng lạ ở chỗ nào thì cô hoàn toàn không nghĩ ra, thật sự… rất kỳ lạ!

Trần Khả Nhân vo gạo xong rồi trả lời: “Em định nấu chút cháo thịt nạc, rồi mới làm ít dưa cải là có thể ăn, anh Tống thấy được không?”

Thế nhưng Tống Hạo Hiên không động đậy, cô nghiêng đầu xem thì thấy người đàn ông nhắm mắt lại như đang ngủ. Ngay lúc cô cho rằng anh thật sự ngủ rồi thì Tống Hạo Hiên lại lên tiếng: “Anh không muốn ăn cháo!”

Trần Khả Nhân ngừng động tác trên tay và khó hiểu hỏi: “Vậy anh Tống muốn ăn cái gì? Bánh bao? Bánh mì? Hay là mì sợi?”

Cô đưa ra những món có thể khiến Tống Hạo Hiên vừa lòng, kết quả là Tống Hạo Hiên bác bỏ hết tất cả, cuối cùng bám vào trên người cô nói rằng không muốn ăn bữa sáng. Điều này thật sự… rất giống một đứa trẻ nghịch ngợm, mè nheo vì không muốn ăn sáng!

Trần Khả Nhân bất đắc dĩ gọi anh một tiếng: “Anh Tống… vậy anh muốn làm thế nào?”

Tống Hạo Hiên mở to mắt nhìn chằm chằm vào cô: “Anh muốn ăn sáng!”

Trần Khả Nhân cảm thấy ánh mắt này của anh có phần là lạ, chỉ có điều nếu người đàn ông đồng ý ăn bữa sáng thì cô cũng không nghĩ nhiều, thuận miệng hỏi một câu: “Vậy anh muốn ăn cái gì?”

Tống Hạo Hiên lập tức phấn chấn tinh thần: “Em!”

Trần Khả Nhân: “… Cái gì?”

Tống Hạo Hiên lặp lại lần nữa: “Em! Anh muốn ăn em!”

Trần Khả Nhân trợn tròn mắt, dù cho tính tình cô có tốt cũng không khỏi có chút tức giận: “Anh Tống!”

Tống Hạo Hiên cũng không sợ cô tức giận, một tay anh ấn nửa thân trên của cô lên mặt bàn, khiến cho cái mông nhỏ nhếch lên cao, như là hai quả đào to tròn, mượt mà và mê người. Tống Hạo Hiên làm xong còn cố ý cọ xát vào mông cô, chứng minh cho cô biết bản thân anh đang nghiêm túc: “Anh nói, anh không muốn ăn gì cả, chỉ muốn ăn em!”

Cô biết quá rõ cái thứ đang ở trên mông mình là gì, nhưng cô không bao giờ nghĩ rằng người đàn ông này sẽ muốn làm chuyện đó với cô trong tình cảnh và thời điểm như thế này. Sự xấu hổ nhanh chóng bao trùm lấy cô, cô khẽ vặn thân mình, giọng nói có phần luống cuống: “Anh Tống, đừng, đừng ở chỗ này… Thật kỳ quá…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận