Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chị Tần cũng biết Trần Khả Nhân có nỗi khó xử của riêng mình, nhưng cô ta vẫn chưa từ bỏ ý định: “Khả Nhân, cầu xin em hãy giúp chị.”

Trần Khả Nhân khó xử mà cắn môi, cuối cùng vẫn là gật đầu: “Gần đây anh Tống không có ở nhà, nhưng em có thể giúp chị gọi điện thoại hỏi giúp chị vài câu, nhưng chị cũng biết là em không thể ảnh hưởng đến quyết định của anh Tống, cho nên chị không nên đặt nhiều hy vọng vào em.’’

Chị Tần cảm động nói: “Cảm ơn em đã chịu giúp chị dù kết quả ra sau… thì chị cũng sẽ không đòi hỏi gì nữa.”

Chỉ là ánh mắt của cô ta trở nên ảm đạm đi vài phần, nhìn thấy thế Trần Khả Nhân không đành lòng nên vội vàng an ủi: “Anh Tống là người tốt, em cũng sẽ cố gắng hết sức, chị… vẫn nên nghĩ thoáng một chút.”

Chị Tần gật gật đầu, miễn cưỡng nở nụ cười.

Vì sự việc của chị Tần mà cả ngày Trần Khả Nhân đều không thể tập trung, luôn nghĩ đến chị Tần.

Lúc vừa đến thủ đô, Trần Khả Nhân không có bất kì người bạn nào. Sau đó, cô cứ nghĩ lên đại học sẽ có được một vài người bạn, nhưng không ngờ môi trường ở đại học hoàn toàn khác xa với ở trường cấp ba. Cô cảm thấy không thể hòa nhập thế giới của bọn họ, nên cuối cùng, cô cũng chỉ có thể trò chuyện tán gẫu cùng chị Tần.

Từ đó trong lòng cô đã sớm xem chị Tần như là bạn bè của cô.

Bây giờ bạn bè gặp nạn thì cô thật sự muốn giúp đỡ một phen. Chẳng qua… nhỡ đâu khiến Tống Hạo Hiên phải khó xử thì làm sao?

Ngón tay trượt qua trượt lại trên màn hình, đến cuối cùng cô khẽ cắn môi ấn gọi một cuộc điện thoại.

“Xin chào, xin hỏi là trợ lý Lâm phải không?” Đến cuối cùng Trần Khả Nhân vẫn không gọi điện thoại cho Tống Hạo Hiên, mà gọi điện thoại cho Lâm Kha. Trong lòng cô đang tìm cho mình một cái cớ xem như là hỏi trước thử xem Tống Hạo Hiên có bận hay không.

Đúng vậy, chính là do cô sợ mình sẽ quấy rầy Tống Hạo Hiên làm việc chứ không phải là lý do nào khác!

Lâm Kha nhíu mày, ngồi ở ghế lái phụ mà hướng mắt nhìn thoáng qua người đàn ông đang nhắm mắt nghỉ ngơi, khoé miệng nở ra nụ cười xấu xa, trả lời với giọng nói trầm ổn: “Là tôi, xin hỏi cô Trần có chuyện gì không?’’

Quả nhiên vừa nghe đến hai chữ cô Trần thì người đàn ông đang nhắm mắt nghỉ ngơi liền mở mắt ra, nhìn về phía Lâm Kha đang nghe điện thoại với ánh mắt sắc bén. Mặt anh không biểu lộ vui mừng hay tức giận.

Trần Khả Nhân do dự một lát rồi nói: “Chuyện là… hiện giờ anh, anh Tống có bận việc gì hay không?”

Lâm Kha quay lại nhìn Tống Hạo Hiên: “Chúng tôi vừa mới kết thúc cuộc họp ở đây xong…”

Nhưng mà câu cuối cùng còn chưa nói xong thì điện thoại đã bị người khác đoạt đi rồi. Lâm Kha quay đầu nhìn thoáng qua người đàn ông khó dằn nổi kia, khóe miệng giương lên một nụ cười rõ ràng, yên lặng lấy ra một chiếc điện thoại khác và nhắn một vài tin tức ra ngoài.

Được lắm, anh ta đã có đủ nhân chứng vật chứng, xem ra anh ta sắp có thêm một vài bất động sản nữa rồi.

Khi Trần Khả Nhân nghe được nửa câu đầu tiên thì cô nhanh chóng hiểu ra rằng Tống Hạo Thiên đang thực sự có nhiều việc bận rộn. Cô nảy sinh ý định từ bỏ, vội vàng nói: “Nếu đã như vậy thì tôi không làm phiền anh ấy nữa, trợ lý Lâm cũng đừng nói với anh ấy việc tôi đã gọi điện tới, đừng quấy rầy anh ấy…”

Sau khi nghe những lời này thì tâm trạng của Tống Hạo Hiên tốt lên nhiều, anh cũng không vội vàng nói chuyện với Trần Khả Nhân mà anh cúi đầu bật cười hai tiếng ở đầu dây điện thoại bên đây.

Trần Khả Nhân đã quá quen thuộc đối với âm thanh của Tống Hạo Nhiên, vì thế tiếng cười vừa phát ra thì cô đã biết là ai. Cũng không biết vì sao mà lúc này trái tim của cô lại đập nhanh đến thế, trên mặt lại nóng bừng, đôi môi run rẩy nữa ngày không thể phát ra nổi một câu nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận