Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Hạo Hiên vừa nhìn thấy Lâm Kha đã biết ngay anh ta đang nghĩ gì, anh cười như không cười chỉ vào bữa sáng: “Thật là có tâm.”

Lâm Kha lập tức cúi đầu khom lưng: “Không sao không sao, phục vụ sếp là điều nên làm.”

Tống Hạo Hiên lười nói tiếp, anh đưa tất cả bữa sáng tới trước mặt Trần Khả Nhân rồi hỏi: “Bé ngoan muốn ăn cái gì đây?”

Trần Khả Nhân không ăn nhiều, vì vậy cô chỉ cầm lấy một bát cháo và nói: “Em ăn cái này là được rồi.”

Thấy cô ăn ít đi, Tống Hạo Hiên cau mày lo lắng: “Sao em ăn ít vậy?” Nói xong, anh cầm một món điểm tâm đặt trước mặt cô, sau đó dùng vẻ mặt cưng chiều dịu dàng xem cô ăn cái gì.

Người ngoài đứng xem Lâm Kha: Mẹ kiếp, sáng sớm mà lại ngược đãi chó à?

Sau khi giải quyết hết mọi chuyện của Vương Quyền xong thì ông chủ Tống đã không biết liêm sỉ mà giao lại hết tất cả công việc cho trợ lý đau khổ Lâm Kha. Về phần người không phân biệt được nặng nhẹ như Tống Hạo Tông thì Tống Hạo Hiên đã về nhà kể lể với các bậc bề trên bằng vẻ mặt tủi thân, khiến mỗi ngày sau này của Tống Hạo Tông đều phải sống trong sự cằn nhằn của bà nội và mẹ.

Tất nhiên đó chỉ là những thủ đoạn nhỏ mà thôi, chúng không hoàn toàn phát huy hết được thực lực của ông chủ Tống. Nhưng mà ông chủ Tống lại cảm thấy nên về nhà chăm sóc vợ mình thì tốt hơn nên anh đã mắt nhắm mắt mở tạm thời tha cho hai tên đồng đội heo của mình.

Không cần đi làm nên đại kim chủ Tống thật sự rảnh rỗi, anh đã đủ nhàn rỗi đến mức xem một đài nào đó đang nổi với Trần Khả Nhân vào tám giờ tối, đài đó đang chiếu là một bộ phim thần tượng máu chó do diễn viên trẻ nổi tiếng đóng chính.

Nam nữ chính trẻ tuổi trong bộ phim thần tượng dùng kỹ năng diễn xuất vô cùng vụng về nói những câu thoại tình cảm bằng giọng điệu quái dị. Nhưng sau khi xem vài phút, Tống Hạo Hiên cũng không thể xem được nữa, chỉ vì chăm sóc Trần Khả Nhân nên anh mới bỏ ra một chút kiên nhẫn, nhưng mà sự kiên nhẫn này đã hoàn toàn biến mất khi anh phát hiện ra rằng Trần Khả Nhân vẫn đang nhìn chằm chằm vào nam diễn viên chính chẳng khác gì một tên thư sinh trong phim.

Tống Hạo Hiên cầm lấy điều khiến từ trong tay Trần Khả Nhân, một tay tắt TV còn một tay thì nắm lấy cằm của Trần Khả Nhân mà hôn một cái thật sâu. Mãi đến khi Trần Khả Nhân bị hôn đến mức suýt chút nữa không thể thở được thì mới dừng lại.

Ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve bờ môi cô, trong ánh mắt sâu thẳm đó tràn đầy sự cưng chiều, giống như là muốn nhấn chìm cô vào nó. Tống Hạo Hiên cảm thấy rất hài lòng khi cô tập trung dõi theo anh như vậy, trong mắt cô chỉ phản chiếu lại hình ảnh của một mình anh, dường như cả thế giới này cũng có chỉ một mình anh thôi.

Giọng điệu của Tống Hạo Hiên trầm thấp hỏi cô: “Cái tên đàn ông kia có đẹp trai bằng anh không? Em xem lâu đến như vậy, quên mất đi anh đang ngồi ngay cạnh em rồi.”

Trong nháy mắt Trần Khả Nhân cảm thấy không hiểu: “Em không có nha…”

Đột nhiên Tống Hạo Hiên lại trừng hai mắt cô, một lần nữa hôn đè lên môi cô. Nhưng mà lúc này đây thì lại hoàn toàn không giống với lúc trước, nụ hôn này tràn ngập lửa nóng của tình dục, hơn nữa cô cảm giác được Tống Hạo Hiên đang rất nóng lòng, cứ như là… loại vội vàng không thể khống chế được.

Cảm giác của Trần Khả Nhân không sai chút nào, Tống Hạo Hiên đã thật sự sắp không thể kiểm soát được nữa rồi.

Trước khi gặp được Trần Khả Nhân thì anh luôn nghĩ rằng bản thân không xem trọng dục vọng, nhưng mà đến khi anh gặp được Trần Khả Nhân thì anh đã biết rằng không phải mình không để ý chuyện tình dục mà là người khiến anh để ý chuyện tình dục chưa xuất hiện mà thôi.

Khi anh không thích cô, anh cũng rất hưởng thụ mỗi khi làm tình với cô. Sau khi anh ấy thích cô rồi thì… con mẹ nó anh càng thích hơn! Anh chỉ hận không thể làm mỗi ngày, mỗi đêm, bất kể như thế nào thì anh đều cảm thấy không đủ với cô, anh chỉ muốn mỗi ngày như được chết ở trên giường thì mới tốt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận