Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cả hai thét lên cùng nhau ngay lập tức, vô cùng sảng khoái.

Trần Khả Nhân bất ngờ đẩy Tống Hạo Hiên ra, dưới ánh mắt khó hiểu của người đàn ông thì khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên, cô nói: “Anh, anh đừng nhúc nhích, em sẽ làm…”

Làm như sợ nghe thấy lời từ chối của người đàn ông cô vội vàng vịn vào vai của người đàn ông và bắt đầu chuyển động. Cái miệng nhỏ bên dưới từ từ nuốt lấy côn thịt của người đàn ông rồi từ từ nhả ra, mật dịch chảy xuống côn thịt của người đàn ông quá nhiều, khiến quần của anh bị ướt hết.

Đôi mắt của người đàn ông đỏ bừng khi nhìn thấy hình ảnh dâm mĩ như vậy, nhưng anh không hề có hành động gì, anh đang muốn xem Trần Khả Nhân có thể làm ra được cái gì.

Thật ra thì Trần Khả Nhân cũng sẽ không phụ lòng mong đợi của anh, ban đầu cô chỉ từ từ nhả ra nuốt vào. Sau khi tiểu huyệt đã quen rồi thì cô tăng tốc độ, một lúc sau thì cô học được cách lắc mông để côn thịt được cắm vào một nơi có thể thỏa mãn bản thân, càng lúc càng sâu hơn.

Đôi mắt ngân ngấn nước như sương mù của Trần Khả Nhân nhìn người đàn ông đẹp trai bên dưới, trong lòng cô khẽ rung động, cô nhẹ nhàng cúi xuống và hôn lên môi Tống Hạo Hiên: “Anh Tống, em yêu anh…”

Một nụ hôn ướt át chặn miệng của Tống Hạo Hiên lại, nhưng cũng không thể ngăn nổi sự xúc động vô bờ trong lòng anh.

Còn có cái gì vui vẻ hơn so với việc người bạn yêu cũng yêu bạn?

Tống Hạo Hiên khẽ đẩy Trần Khả Nhân ra, anh mở miệng vài lần nhưng lại không nói gì, cuối cùng anh vẫn giữ đầu Trần Khả Nhân và nhiệt liệt một lần nữa. Hơn nữa phần eo mạnh mẽ cứ thoáng cái lại đẩy lên khiến Trần Khả Nhân có cảm giác như là cưỡi ngựa, lên xuống như vậy làm cho cô có hơi khó chịu, nhưng lại có loại kích thích khó mà nói ra.

Mặc dù suy nghĩ của hai người không giống nhau, nhưng đều vô cùng xúc động, cuối cùng tình huống trận này nhiệt liệt hơn so với trước kia rất nhiều, chờ đến khi kết thúc thì đã hơn nửa tiếng.

Sau khi kết thúc thì Tống Hạo Hiên đã thay đổi bộ dạng gấp gáp trước đó, ôm Trần Khả Nhân đi tắm rửa với vẻ mặt nghiêm túc. Con người Tống Hạo Hiên này có lúc rất thích giả vờ đàng hoàng, dù bây giờ trong lòng anh rất là xúc động, xúc động đến mức muốn nhảy hát một bài, anh lại cần phải làm ra một dáng vẻ sạch sẽ và không hề có ham muốn nào.

Chỉ là anh kết thúc như vậy dọa Trần Khả Nhân sợ nhảy dựng lên, cô không biết Tống Hạo Hiên có phải đang tức giận vì câu nói trước kia không, trong lòng cô rối tung rối mù, lo lắng không thôi. Nhưng mà sau khi cô hơi bình tĩnh lại thì thấy cũng không tệ, dù sao sớm muộn gì đều phải chia tay thì cứ thừa cơ hội này mà nói chuyện đó ra…

Trần Khả Nhân yên lặng tự an ủi mình, đau dài không bằng đau ngắn, như bây giờ cũng…

Bên này Trần Khả Nhân suy nghĩ lung tung, thì bên kia Tống Hạo Hiên không hề lo lắng chút nào mà giúp cô tắm rửa, sau đó lau người cho cô rồi lấy chăn bông quấn cô lại, còn anh lại xuống giường mặc quần áo.

Tất nhiên Tống Hạo Hiên mặc quần áo là thể hiện cho tối nay anh không muốn làm cái gì hết, nếu là hai người lại trần truồng ôm nhau không chừng đêm nay không cần đi ngủ, thế nhưng anh định mặc quần áo cho mình trước, rồi mới lại mặc quần áo cho Trần Khả Nhân… Chỉ là hành động này của anh ở trong mắt Trần Khả Nhân lại có một ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.

Trần Khả Nhân dùng sức chớp chớp mắt để giấu đi những nỗi chua xót kia, rồi sau đó mới làm ra vẻ thoải mái nói: “Anh Tống, khi nào anh cần em rời đi?”

Tống Hạo Hiên cau mày quay đầu nhìn cô: “Ý gì?”

Trần Khả Nhân hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí nói ra: “Em biết anh đã có người trong lòng và cũng sắp kết hôn, dựa theo tính cách của anh thì có lẽ sau khi cưới anh sẽ không ở cùng với người phụ nữ khác nữa, cho nên em mới hỏi anh khi nào thì cần em rời đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận