Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không biết chữ nào đã kích thích Tống Hạo Hiên, anh hung hăng va chạm xém chút nữa thì Trần Khả Nhân nghĩ rằng bụng của mình bị xuyên thủng rồi, chỉ nghe người đàn ông nói: “Vẫn muốn gọi anh là anh Tống à?”

Trần Khả Nhân miễn cưỡng mở mắt ra nhìn về phía anh, dường như không hiểu anh đang muốn nói gì.

Trái lại lúc này Tống Hạo Hiên lại dụ dỗ: “Chẳng phải đã nói rằng sẽ kết hôn sao? Gọi anh Tống nghe không thân mật, ngoan, đổi một tên gọi khác nào!”

Bỗng chốc Trần Khả Nhân mở to hai mắt.

Kết hôn? Với cô sao? Thật sự không phải cô đang nằm mơ đó chứ?

***********

Lúc Tống Hạo Hiên tỉnh dậy thì Trần Khả Nhân vẫn còn chưa thức, anh vươn tay nhẹ nhàng xoa khuôn mặt của Trần Khả Nhân, ai ngờ động tác dịu dàng như vậy vẫn làm cô run lên, cuối cùng giọt nước mắt ở khóe mắt rơi xuống, nhìn qua thật là đáng thương.

Tên cầm thú họ Tống này thế mà lại biết đau lòng, rút tay về không còn dám quấy rầy cô.

Đêm qua anh thật sự vô cùng tức giận, thế là liền đè Trần Khả Nhân ra mà làm hết một đêm, tất cả các tư thế đều thử qua một lần, làm đến mức cô gái nhỏ này liên tục rơi nước mắt, cuối cùng thì đến khi cô ngất đi cũng không buông tha. Hậu quả sau một đêm phóng túng rất nghiêm trọng, toàn thân từ trên xuống dưới của cô không có chỗ nào toàn vẹn, hai chân hết xanh lại tím, tiểu huyệt bị sưng đỏ còn thịt non ở bên trong như bị kéo cả ra bên ngoài…

Tâm trạng của Tống Hạo Hiên rất không tốt, cần phải giải toả nên anh gọi điện thoại thẳng cho Lâm Kha: “Cho cậu mười phút nói cho tôi biết, trong mấy ngày tôi không ở đây ai đã đến gặp Trần Khả Nhân.”

“Vâng, sếp!” Lâm Kha vừa là bạn vừa là cấp dưới nên rất hiểu rõ tính tình của Tống Hạo Hiên, nghe giọng điệu này thì anh ta biết hiện giờ chỉ có nghe theo chứ không thể hỏi, thế là sau khi để điện thoại xuống anh ta liền gọi điện thoại cho Tống Hạo Tông.

Lúc trước Tống Hạo Hiên vì đối phó với Vương Quyền từng nhờ Tống Hạo Tông bảo vệ sự an toàn cho Trần Khả Nhân, theo thói quen của những tên cấp dưới của anh ta thì nhất định sẽ chụp lại ảnh khi theo dõi mục tiêu để đề phong cho rắc rối sau này, có lẽ sẽ tìm được đáp án mà Tống Hạo Hiên muốn tìm.

Tất nhiên, muốn lấy đồ vật từ chỗ Tống Hạo Tông là không thể nào, đặc biệt là lúc tâm trạng của anh ta đang vô cùng khó chịu… Cuối cùng Lâm Kha đã phải trả giá rất đắt, những thứ mà trước kia anh ta lừa gạt được từ chỗ Tống Hạo Hiên và bà Tống thì trên cơ bản đều mất trắng ở lần này!

Tống Hạo Hiên nghe Lâm Kha báo cáo, nhếch miệng nở một nụ cười lạnh lùng: “A, xem ra tôi vẫn là quá mức nhân từ!”

Lâm Kha thầm mắng một tiếng tận sâu trong đáy lòng, nhưng ngoài miệng lại nói: “Sếp, anh muốn xử lý thế nào?”

Tống Hạo Hiên hơi do dự rồi nói: “Ngoại trừ Vương Thanh ra, những người khác cậu tự mình đi một chuyến đi, nói rõ ràng mọi chuyện rồi xem bọn họ muốn gì. Tốt xấu gì bọn cũng theo tôi một khoảng thời gian, nếu không phải là yêu cầu quá đáng thì đồng ý, nhưng mà bọn họ nhận được đồ rồi thì sau này đừng quấy rầy chúng tôi nữa. Còn Vương Thanh, nếu cô ta đã không nỡ những thứ đồ kia thì tốt nhất để cô ta càng không nỡ!”

“Vâng, sếp!” Trong nháy mắt Lâm Kha đã hiểu ý của Tống Hạo Hiên, biết Tống Hạo Hiên muốn lấy lại những đồ đã cho Vương Thanh và nhà họ Vương.

Trước đó vì có Tống Hạo Hiên làm chỗ dựa nên bọn họ rất ngang ngược và đã đắc tội rất nhiều người, lần này không có Tống Hạo Hiên làm chỗ dựa thì cuối cùng cũng không biết cả gia đình này sẽ nhận cái kết cục gì, tóm lại cũng sẽ không dễ chịu.

Sau khi Tống Hạo Hiên giao việc cho Lâm Kha thì anh cũng không để trong lòng nữa, vừa đúng lúc Trần Khả Nhân đã tỉnh lại nên Tống Hạo Hiên ngắt điện thoại chạy về phòng ngủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận