Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ừ, thế là một tuần sau, Trần Khả Nhân xin nghỉ phép trở về quê một mình.

Tống Hạo Hiên rất khó chịu, một khi anh khó chịu thì những người ở dưới đi theo anh cũng khó chịu, người bị ép khổ nhất chính là trợ lý Lâm Kha… Anh ta đã cầu xin ở trong lòng rất lâu, hy vọng Trần Khả Nhân bảo Tống Hạo Hiên đi sớm hơn, đừng để anh lại tra tấn người khác!

Nhưng mà thực tế chính là tàn khốc như vậy, đã bốn mươi tiếng đồng hồ rồi Trần Khả Nhân lại không nhắc đến một chữ nào đến việc Tống Hạo Hiên đến gặp mẹ cô, cho nên… Tống Hạo Hiên càng gắt gỏng, giống như là bất cứ khi nào, không, là một con khủng long lúc nào cũng phun ra lửa!

Sáng sớm, tất cả mọi người trong phòng họp không dám nói lời nào, người người cúi đầu không dám nhìn Tống Hạo Hiên, sợ mình sẽ là người tiếp theo bị lửa thiêu chết.

“Thế nào? Mỗi một người đều không nói? Chính các người nhìn xem các người làm ra cái gì? Là phân sao? Tôi bỏ tiền thuê các người cũng không phải để các người cho tôi nhìn những thứ thế này! Lấy về, làm lại hết cho tôi!”

Dưới đáy lòng của mọi người không nhịn được mà kêu lên, chỉ là một bản kế hoạch đơn giản như vậy mà bọn họ đã chỉnh sửa mười lần, bọn họ làm đến mức muốn nôn ra… Đáng tiếc là nhiều nhất bọn họ cũng chỉ dám nói ở trong lòng vậy thôi, tuyệt đối không dám biểu đạt ra ngoài cho Tống Hạo Hiên biết.

Tống Hạo Hiên đang muốn mở miệng tiếp tục mắng, lúc này tiếng chuông điện thoại di động của anh vang lên.

Tống Hạo Hiên có một thói quen dùng nhiều nhạc chuông khác nhau đề phân biệt người liên lạc, mà bên trong chỉ một nhạc chuông khi gọi mới vang lên. Những người ở phía dưới nghe thấy tiếng nhạc chuông này liền thở ra một hơi, chỉ là một cú điện thoại nhưng lại liên quan đến tương lai bọn họ!

Khác với mọi người đang lo lắng bất an, vẻ mặt Tống Hạo Hiên trở nên dịu dàng rất nhiều, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng: “Này, bé ngoan, anh rất nhớ em…”

Đầu điện thoại bên kia lại không xấu hổ trả lời như thường ngày, ngược lại thì truyền tới tiếng khóc đứt quãng, khóc đến mức làm cho trái tim Tống Hạo Hiên tan nát, cầm điện thoại dỗ dành nói: “Sao vậy? Bé ngoan xảy ra chuyện gì sao?”

Không biết Trần Khả Nhân nói câu cái gì, vẻ mặt Tống Hạo Hiên liền thay đổi, nửa là lo lắng nửa là vui mừng, sau đó nói câu anh sẽ đến ngay thì cũng không thèm ngắt điện thoại mà ra lệnh cho Lâm Kha: “Gọi máy bay trực thăng chuẩn bị sẵn cho tôi, nửa tiếng sau tôi sẽ đi.”

Lâm Kha lập tức đi gọi điện thoại, không cần phải nói anh ta cũng biết Tống Hạo Hiên muốn đi đâu.

Trái lại thì Tống Hạo Hiên vẫn còn cầm điện thoại dỗ dành người đầu bên kia, trong lòng mọi người không nhịn được mà muốn chụp vài tấm hình… Đây chính là người sếp mà ngày nào cũng hành hạ bọn họ, anh cũng có hôm nay! Nhưng mà cuối cùng anh phải đi, còn bọn họ cũng muốn được tự do! Tối nay bọn họ muốn đi ca hát chúc mừng?

Tại sao Tống Hạo Hiên lại có phản ứng như vậy, tất cả bởi vì Trần Khả Như nói một câu: “Hạo Hiên, hình như em mang thai!”

Sau đó không đợi Tống Hạo Hiên vui vẻ, Trần Khả Nhân lại nói: “Nhưng em rất lo lắng, vừa rồi em còn bị chảy chút máu, anh nói xem đứa con có phải không được tốt không?”

Dĩ nhiên, Tống Hạo Hiên lo lắng hơn chính là, cô gái nhỏ của anh vì thế mà rất hoang mang, hoang mang đến mức khóc không thở ra hơi, chỉ cách một chiếc điện thoại cũng làm anh tan nát cõi lòng.

Hai ngày trước Trần Khả Nhân trở về quê, hai mẹ con đã lâu không gặp nhau nên nói chuyện rất nhiều, sau đó Trần Khả Nhân quên nói chuyện của cô và Tống Hạo Hiên.

Qua một ngày, trong lúc Trần Khả Nhân vô tình kiểm tra ngày tháng. Mà phát hiện tháng trước hình như cô chưa có kinh nguyệt, lúc ấy cô còn tưởng rằng nó bị chậm nên cũng không quan tâm, ai ngờ tháng này cũng không có… Một cô gái có cuộc sống tình dục và không có các biện pháp phòng ngừa rồi không có đến kì kinh nguyệt thì có ý nghĩa gì? Có nghĩa là rất có thể cô đã mang thai!

Bình luận (0)

Để lại bình luận