Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô luôn có cảm giác rằng mình đồng ý lấy giấy đăng ký với Tống Hạo Hiên quá dễ dàng.

Sau khi thành công lừa gạt được cô vợ trẻ về tay thì Tống Hạo Hiên mới phát hiện có vẻ như cô dâu nhà mình chưa chính thức gặp gia đình của mình… Rồi đợi lúc Trần Khả Nhân đi đến nhà họ Tống thì biểu hiện trên mặt kia, ừ, cũng là có thể tự tưởng tượng được…

Tuy Trần Khả Nhân là cô con dâu mới, nhưng vì cô mang mang thai nên khi vừa vào cửa lại trở thành người quý giá nhất nhà họ Tống. Sau bốn tháng, cả nhà từ trên xuống dưới đều hận không thể vây xung quanh cô, cứ như là nhìn thấy châu báu quý hiếm. Trái lại thì Tống Hạo Hiên là người chồng danh chính ngôn thuận nhưng lại không thể chạm vào một góc áo của vợ mình.

Cuối cùng có một ngày, Tống Hạo Hiên thừa dịp không có người lớn ở trong nhà thì lừa vợ mình chạy trốn.

Trần Khả Nhân cảm thấy buồn cười khi thấy dáng vẻ như trút được gánh nặng của anh, trong khoảng thời gian này cô rất được nuông chiều nên bây giờ lại không hề thấy sợ Tống Hạo Hiên, còn dám mở miệng nói đùa: “Nếu là người khác nhìn thấy dáng vẻ này của cậu ba nhà họ Tống danh tiếng lừng lẫy thì chẳng phải cười đến rụng răng luôn hay sao?”

Tống Hạo Hiên thấy vợ mình than thở về hành động bất chính của mình, nhưng trên mặt lại không nhịn được mà cưng chiều nói: “Em còn nói anh sao, anh đã không được ở riêng với em suốt hai tháng lẻ ba ngày rồi.”

Trần Khả Nhân vô tội nháy mắt: “Em cảm thấy ở chung với bà nội và mẹ cũng không tệ.”

Vẻ mặt Tống Hạo Hiên trở nên lạnh lùng, không thèm nhìn cô, cứ như là một đứa trẻ đang giận dỗi.

Trần Khả Nhân vụng trộm cười cười, thật vất vả mới ngừng cười được, bàn tay nhỏ của cô chọc anh một cái: “Anh Tống? Anh Tống! Anh Tống đừng tức giận, anh là người lớn có lòng bao dung lớn lao, không cần phải tức giận với một kẻ nhỏ bé như em.”

Tống Hạo Hiên nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn là không chịu đựng được mà vỗ nhẹ bờ mông cô một cái: “Thật sự là càng ngày càng tệ, còn dám gọi anh là anh Tống à?”

Trong mắt người đàn ông lóe lên một tia sáng mà cô rất quen thuộc, trái tim đập mạnh một cái, cô không còn dám trêu chọc anh, tùy tiện chuyển một đề tài để dời đi sự chú ý: “Anh nói thử xem tại sao bà nội và mọi người cứ nhìn chằm chằm bụng em thế?”

Cô đã tò mò vấn đề này rất lâu, rõ ràng hai người chị dâu trong nhà cũng đã sinh vài đứa trẻ nhưng hết lần này đến lần khác bà nội Tống và mẹ Tống cứ nhìn đứa trẻ trong bụng cô như vật lạ, nếu không thì Tống Hạo Hiên cũng không cần dẫn cô chạy trốn mới có thể ở riêng với nhau.

Tống Hạo Hiên nghe cô hỏi thế thì không khỏi sờ bụng cô với vẻ mặt hiếm thấy, chậm rãi nói: “Vì em mang thai một bé gái!”

Vẻ mặt Trần Khả Nhân như đang ở trong sương mù, tất nhiên là cô biết mình mang thai một bé gái, nhưng vấn đề là tại sao bọn họ lại yêu thích bé gái như vậy?

Tống Hạo Hiên thân mật sờ mũi cô: “Thật ngốc! Bà nội anh chỉ sinh hai người con trai là bố anh và bác cả, bà vẫn luôn muốn có một bé gái, nếu không em cho rằng tại sao bà lại cưng chiều chị anh như vậy? Còn về mẹ anh, bởi vì mặc kệ là chị anh hay hai người chị dâu đều sinh một bé trai. Bé trai càng nhiều, bọn họ liền càng muốn có một bé gái, nhưng hết lần này đến lần khác bọn họ vẫn đều sinh là một bé trai… Cũng may em mang thai là một bé gái.”

Trần Khả Nhân kinh ngạc mở to mắt, sau đó cười nói: “Vậy chẳng phải khi con gái mình sinh ra đời thì sẽ được cả nhà cưng chiều sao?”

Tống Hạo Hiên nhíu nhíu mày, vẻ mặt tự đắc: “Đó là đương nhiên, đây chính là con gái của anh, khi sinh ra anh phải cưng chiều yêu thương con bé!”

Hai người lại thân thân mật dính lấy nhau cùng nói chuyện phiếm, Tống Hạo Hiên nhìn vợ mình ngày càng đầy đặn mà máu nóng dâng lên, bàn tay cũng không thành thật mà thừa dịp Trần Khả Nhân không chú ý mà chui vào vạt áo, nắm một bên ngực của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận