Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Văn mang theo tâm trạng nghi ngờ cẩn thận đánh giá Tô Kiều Kiều… Hình như Tô Kiều Kiều vừa tắm rửa xong, tóc còn chưa khô hẳn, cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng và váy xếp ly, nét mặt bi thương trông rất phờ phạc. Nhưng trong mắt Chu Văn lại có một loại phong tình thê mỹ khiến người ta động lòng.

“Sao thế phu nhân, trông sắc mặt cô không được ổn lắm?”

Chu Văn không nhịn được mà thốt ra.

“Không có gì đâu thầy Chu Văn, chỉ là cảm lạnh chút thôi.”

Mặc dù Tô Kiều Kiều cố ý làm bộ bình tĩnh, nhưng giọng nói và thái độ của cô có chút run run. Hốc mắt thậm chí còn đong đầy nước mắt như thể sắp khóc.

Nhân lúc Tô Kiều Kiều đang rót cà phê, Chu Văn lén quan sát cổ tay Tô Kiều Kiều, hắn bị sốc khi phát hiện ra vết thắt dây thừng. Sau đó lại nhìn trộm mắt cá chân, không ngờ cũng có! Hơn nữa trên cổ áo sơ mi cố tình dựng lên, lộ ra những dấu hôn hằn lên.

Có vẻ như Tô Kiều Kiều đã thật sự bị bọn họ cưỡng hiếp? … Tuy rằng Chu Văn không ngừng uống nước, nhưng mồ hôi vẫn đang đổ đầm đìa.

Chuyện Tô Kiều Kiều bị đám người Hạ Lương xâm phạm cuối cùng đã được chứng thực! Đột nhiên, cảm giác áy náy trong lòng Chu Văn đối với Tô Kiều Kiều lại đột nhiên biến mất, thay vào đó là đủ loại suy nghĩ lung tung trong đầu:

Rốt cuộc bọn họ xâm phạm cô ta như thế nào? Chắc chắn là bị lột sạch quần áo, sau đó trói lại, banh cặp đùi gợi cảm đó ra và đâm thật mạnh vào lồn không ngừng nghỉ? Tô Kiều Kiều đã phản kháng như thế nào?

Khóc lóc hay la hét cầu cứu?

Trong tâm trí không ngừng tưởng tượng cảnh dâm loạn khi Tô Kiều Kiều bị cưỡng hiếp. Thật ra sau khi nhìn thấy cặp đùi và chiếc mông trần của Tô Kiều Kiều trong rạp chiếu phim, tâm lý của Chu Văn đã trở nên bất thường, nhưng bản thân Chu Văn vẫn chưa nhận ra điều đó mà thôi.

Kể từ sau ngày chủ nhật, đầu óc Chu Văn không ngừng nghĩ đến chuyện của Tô Kiều Kiều, trong đầu lúc nào cũng nhớ lại cái mông trắng nõn gợi cảm của Tô Kiều Kiều, còn có dấu dây thừng ở cổ tay và mắt cá chân… Ngay cả khi đang ở trong lớp đại học, hắn cũng không thể tập trung nghe giảng.

Hôm nay, Chu Văn vừa từ cổng chính đi ra đã bị Giang Hoài cùng Lương Dục cố tình chặn lại:

“Này, đi theo bọn tao, lão đại muốn gặp mày.”

Chu Văn được đưa đến quán nhậu gần đó, Hạ Lương đang chờ hắn.

“Này, Chu Văn, lần trước phải cảm ơn mày đó.” Tâm trạng của Hạ Lương tốt một cách kỳ lạ.

Chu Văn không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm vào đôi giày của mình và Hạ Lương. Chu Văn biết Hạ Lương dường như vẫn còn liên lạc với đội dự bị của lực lượng tự vệ cánh phải và một số sinh viên của trường đại học hạng ba.

“Đừng có tức giận như vậy được không, chúng ta đã là đồng phạm với nhau rồi… ha ha ha.”

“Cô vợ kia đúng là báu vật, hôm đó bọn tao suýt chút nữa bị ép khô, việc này phải cảm ơn mày đó.”

Giang Hoài và Lương Dục cũng cười xấu xa, vỗ vai Chu Văn.

Khi Chu Văn vốn tưởng rằng bọn họ chỉ nói nhảm mấy câu để tống cố mình di nên hơi thất vọng.

Hạ Lương lấy từ trong túi ra khoảng hơn mười bức ảnh và đưa cho Chu Văn, trên mặt lộ ra nụ cười bí hiểm.

Chu Văn nhìn thấy ảnh chụp, hắn không nhịn được mà trừng to mắt, đây là ảnh chụp Tô Kiều Kiều khi cô bị cưỡng hiếp ngày hôm đó:

Có những bức ảnh cô nằm trên giường với hai tay và hai chân bị trói bằng dây thừng, những bức ảnh cận cảnh đùi cô mở ra ở góc độ khó tin, và cả những cô bị cặc của Hạ Lương đâm sâu vào với vẻ mặt cầu xin… Mỗi bức ảnh đều thật sống động, khác hẳn hình ảnh tao nhã, kín đáo thường thấy.

Tay cầm ảnh không ngừng run rẩy, mặt cũng nóng bừng. Chu Văn trước kia chưa bao giờ xem những bức ảnh tục tĩu lộ liễu như vậy, huống chi nhân vật chính trong ảnh còn là Tô Kiều Kiều mà hắn luôn khao khát ngưỡng mộ, toàn thân Chu Văn như bốc hỏa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận