Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bên phải, bên phải, phu nhân.”

Chu Văn uốn ngón tay vào hậu môn thành hình móc câu. Chu Văn ra lệnh là bên phải, đồng thời cũng uốn cong các ngón tay của mình và đào bên phải trong khoang ruột. Mỗi khi Tô Kiều Kiều đột nhiên hét lên, toàn thân cô sởn hết gai ốc. Nhưng cơ thể nhạy cảm vẫn có thể bi ai cảm nhận được những ngón tay chỉ trỏ của Chu Văn.

Ngay khi Chu Văn bước vào phòng ngủ, hắn chọn một chiếc áo khoác màu be trong tủ và đưa cho Tô Kiều Kiều.

“Mặc vào đi”

Phần thân dưới để trần, Tô Kiều Kiều mặc áo khoác vào. Đây là một chiếc áo khoác rất ngắn. Hầu như toàn bộ cặp đùi gợi cảm của cô đều lộ ra ngoài.

“Cậu định làm gì?”

Tô Kiều Kiều rất bất an. Sau khi bị buộc phải đi đôi giày cao gót siêu cao dành cho những buổi tiệc, khuôn mặt của Tô Kiều Kiều đột nhiên tái nhợt, cơ thể run rẩy dữ dội.

“Không, thầy Chu Văn… chúng ta không thể ra ngoài với bộ dạng này!”

“Như thế rất kích thích và thú vị mà phu nhân.”

Dục vọng của Chu Văn được kích thích bởi chuyên đề dã ngoại được thấy trên một tạp chí phong tục. Chu Văn dùng vũ lực đưa Tô Kiều Kiều ra khỏi nhà. Tô Kiều Kiều bị Chu Văn ôm eo, ngón tay nhét vào trong hậu môn, cô không thể phản kháng được chút nào.

“Mọi… mọi người sẽ thấy mất.”

“Ha ha, không sao, chỉ cần không ngồi xổm xuống thì sẽ không thấy đâu.”

Bên ngoài, Chu Văn vẫn đang chỉ hướng bằng ngón tay trong hậu môn. Với một ngón tay, hắn có thể bảo Tô Kiều Kiều đi sang trái hoặc phải tùy thích.

“Được rồi, phu nhân. Ha ha, rẽ trái đi.”

Chu Văn cười nhạt nhẽo.

Trong khu dân cư cao cấp, trước buổi trưa hầu như không có người đi bộ. Mặc dù vậy, Tô Kiều Kiều vẫn lo lắng về việc bị những người quen nhìn thấy, cô thậm chí có xúc động xấu hổ muốn tự sát. Nếu nhìn từ phía sau, có thể thấy tay của Chu Văn hoàn toàn ẩn dưới lớp áo.

“A…”

Tô Kiều Kiều cúi gằm mặt, dựa vào Chu Văn đi về phía trước. Nhìn từ xa, trái ngược với sự sợ hãi và xấu hổ của Tô Kiều Kiều, trông họ như thể là một cặp tình nhân đang âu yếm nhau.

“Cậu muốn đưa tôi đi đâu… thầy Chu Văn, nếu cậu muốn làm tôi bẽ mặt ở bên ngoài thì tôi sẽ không để cho cậu toại nguyện.”

“Không sao đâu, chúng ta tiếp tục đi.”

Chu Văn và Tô Kiều Kiều đến hiệu thuốc. Sau khi xác nhận rằng không có khách trong cửa hàng, họ bước vào và một người bảo vệ đeo kính xuất hiện.

“Xin chào quý khách, tôi có thể giúp gì…”

Nhìn thấy mỹ nhân đẹp tuyệt trần, ông lão lắp bắp không thể nói tiếp. Chu Văn đẩy Tô Kiều Kiều về phía trước ông già. Tô Kiều Kiều cảm thấy hoảng sợ. Mặc dù ông già không thể nhìn thấy từ phía trước, nhưng ngón tay của Chu Văn vẫn thâm nhập sâu vào hậu môn của Tô Kiều Kiều.

“Cô muốn rửa ruột đúng không, phu nhân.”

Chu Văn vòng tay qua eo Tô Kiều Kiều và thì thầm vào tai cô một cách bỡn cợt, ngón tay của hắn cũng xoay tròn trong hậu môn. Tô Kiều Kiều sững người khi nghe những lời của Chu Văn.

Những ngón tay của Chu Văn dường như muốn nói “Mau mua đồ rửa ruột đi, đừng làm tốn thời gian nữa…”

“Làm ơn…làm ơn đưa tôi dụng cụ rửa ruột…”

Tô Kiều Kiều cúi đầu nhỏ giọng nói như một con muỗi, thậm chí cô còn xấu hổ đến mức muốn cắn lưỡi tự sát.

Ông già lấy ra một hộp rửa ruột.

“Chỉ một hộp thì không thể làm cô thỏa mãn đâu, ha ha.”

Chu Văn lại thì thầm vào tai cô. Những ngón tay cũng đang mò mẫm trong hậu môn. Thấy sắp không nhịn được mà phát ra tiếng rên rỉ, Tô Kiều Kiều hoảng sợ nói:

“Lấy thêm cho tôi.”

Nói ra được như vậy là đã dùng hết sức rồi. Ngay cả khi ông già hỏi: “Cụ thể là muốn bao nhiêu?” Tô Kiều Kiều dường như sắp khóc nên không thể trả lời.

“Có bao nhiêu lấy bấy nhiêu.”

Chu Văn trả lời thay Tô Kiều Kiều.

“Muốn lấy hết sao? Một hộp có hai cái đó.”

Ông lão nhìn chằm chằm Tô Kiều Kiều với vẻ mặt kinh ngạc. Dường như đã nhận thấy dáng vẻ của Tô Kiều Kiều có một chút kỳ lạ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận