Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nhìn vào màn hình đi, phu nhân.”

Đây là cảnh cô tiếp viên hàng không tóc vàng đang bị người đàn ông địt lồn. Tô Kiều Kiều lập tời dời ánh mắt sang chỗ khác.

“Đừng nhìn sang chỗ khác. Ha ha, phu nhân, cô cũng muốn như vậy đúng không.”

Chu Văn thì thầm vào tai Tô Kiều Kiều trong khi vuốt ve mông cô. Trong bóng tối, cặp mông trắng nõn của Tô Kiều Kiều nổi bật lên, đẹp đến mê hồn. Nếu ngón tay của Chu Văn trượt trên mông và bò về phía hậu môn.

“A… ở đây, ở một nơi như thế này…”

Tô Kiều Kiều ghê tởm cảm giác truyền đến từ hậu môn đến nỗi cô cảm thấy vị chua trong dạ dày.

“A…a, a.”

Những ngón tay của Chu Văn đã đưa vào thật sâu. Tiếng khóc của Tô Kiều Kiều hòa lẫn với tiếng khóc của nữ tiếp viên hàng không trên màn hình. Không một khán giả nào để ý.

“Cô nhìn đi, như vậy rất thoải mái đúng không. Nhưng mà cô hét to quá, tôi đành phải chơi lỗ đít theo nhịp điệu như trong phim thôi.”

Chu Văn đổ lỗi cho Tô Kiều Kiều vì đã sao chép từ bộ phim. Những ngón tay không ngừng móc và xoay tròn trong lỗ đít đang ngọa nguậy, tiếp tục hành hạ hậu môn của Tô Kiều Kiều.

“Nhìn kìa, phu nhân. Trên màn hình, cuối cùng đã bắt đầu rửa ruột.”

Nghe những lời của Chu Văn, Tô Kiều Kiều run lên vì sợ hãi, kinh hoàng nhìn lại, đôi mắt cô phản chiếu hình ảnh bàn tay đang cầm một chiếc rửa ruột quả sung của Chu Văn.

“Không, đừng mà…”

Tô Kiều Kiều suýt chút nữa phát ra tiếng rên rỉ, liều mạng cắn môi. Quả nhiên vẫn phải rửa ruột…. Môi cô run lên vì sợ đến mức không nói nên lời. Rửa ruột trong rạp chiếu phim, không ngờ Chu Văn lại điên cuồng như vậy. Không, Chu Văn không còn là Chu Văn của ngày xưa nữa, hắn đã biến thành một tên siêu biến thái.

“Cậu… cậu có thể chạm vào hậu môn của tôi, đừng làm chuyện kia có được không?”

Để tránh phải rửa ruột, cô thậm chí còn chịu đựng những ngón tay ghê sợ trên chính cơ quan bài tiết của mình. Thật là một lời nói đáng xấu hổ và nhục nhã, bây giờ Tô Kiều Kiều đã không có thời gian để nghĩ, cô chỉ muốn thoát khỏi việc rửa ruột thậm chí còn đáng sợ hơn này.

“Cậu có thể vuốt ve mông tôi. Nhưng đừng làm chuyện đó, cầu xin cậu.”

“Đừng kiềm chế nữa. Thật ra là muốn lỗ đít của mình được lấp đầy đúng không. Haa … Thực ra là muốn tôi rửa ruột cho nhưng lại ngại đúng không.”

Chu Văn thấp giọng chế nhạo, nhưng không định rửa ruột ngay mà định làm cùng lúc với cảnh rửa ruột trong phim.

“Hu hu hu, tôi không nói dối. Tôi thật sự không thích chuyện đó, axit dạ dày sắp chảy ra rồi.. Làm ơn, rửa ruột gì đó, tôi không muốn làm đâu.

“Ha ha, rõ ràng hôm qua rửa ruột bằng 1000 ml rất vui mà.”

Chu Văn đưa mặt Tô Kiều Kiều hướng vào màn hình. Đúng lúc rửa ruột bắt đầu. Cùng lúc đó, Chu Văn nhét một dụng cụ rửa ruột vào hậu môn của Tô Kiều Kiều.

“A a…”

Có tiếng la hét cả trong và ngoài màn hình. Gần giống như nghe âm thanh hi-fi của một người phụ nữ đang khóc. Sau khi hộp nhựa bị nghiền nát, dịch thuốc chảy vào, Tô Kiều Kiều run lên.

“A a… Ở nơi này thật sự rất xấu hổ.”

Dù có cắn chặt môi và cố kìm giọng đến đâu, cô vẫn không thể ngừng khóc. Cảm giác của thuốc lỏng chảy vào ào ạt khiến Tô Kiều Kiều không thể đứng yên. Nếu không phải bị Chu Văn ôm eo, cô đã ngã xuống ngay lập tức. Đột nhiên, một ống rửa ruột rỗng rơi xuống sàn, sau đó là cái thứ hai.

“Đừng như vậy nữa…”

“Trên màn hình vẫn đang rửa ruột mà.”

Từng hộp rửa ruột được rót vào, đè ép, rót vào rồi lại đè ép.

“Rất thoải mái đúng không, phu nhân.”

“Ư, ư ư…”

“Vậy sao, thoải mái đến vậy à, ha ha ha ha.”

“Ư ư ư… ư, đau quá.”

Mỗi khi tiêm vào Tô Kiều Kiều, mông của cô sẽ run lên như co thắt, trong miệng cũng phát ra tiếng rên rỉ.

“So với trong phim thì phu nhân quyến rũ hơn nhiều. Người phụ nữ có chồng đúng là có một hương vị khác.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận