Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ư ư ư… làm ơn, tôi đã rất hài lòng rồi… ôi, mông tôi đau quá.”

“Ha ha, còn lâu lắm.”

Chu Văn ngoáy hậu môn của Tô Kiều Kiều trong khi luồn tay kia vào chỗ sâu nhất của người phụ nữ. Không ngờ khe thịt đã ẩm ướt, cho thấy những cơn co thắt tinh tế và các nếp thịt cũng đang ngọa nguậy một cách mê hoặc.

Chu Văn thọc hai ngón tay vào mị nhục của cô. Xuyên qua vách thịt, cọ xát với ngón tay xâm nhập hậu môn.

“A, ưm… thật biến thái, thật đê tiện.”

Tô Kiều Kiều rên rỉ, phát ra âm thanh bi thương.

“Ướt như vậy, là ai đê tiện cơ phu nhân.”

Cách một màng nhầy mỏng, các ngón tay phối hợp trước sau gợi lên một cảm giác tinh tế ở nơi sâu nhất trong cơ thể Tô Kiều Kiều.

“A, a… mau kết thúc đi… a, vẫn chưa kết thúc được sao?”

“Đừng cử động, có phải cô không thích tôi làm như thế này?”

Nhân lúc Tô Kiều Kiều không phòng bị, Chu Văn lấy từ trong túi ra đồ rửa ruột cuối cùng, nhắm vào mị nhục của người phụ nữ và nhét nó vào. Trong giây lát, đôi mắt Tô Kiều Kiều run lên. Nhưng từ trong miệng Tô Kiều Kiều vẫn nói ra mấy câu nũng nịu:

“A, a, ở một nơi như thế này… sẽ trở nên rất kỳ quái. Thầy Chu Văn, a, a…”

Tô Kiều Kiều thấy rằng thứ được đưa vào vùng kín của cô là đồ rửa ruột quả sung. Tuy nhiên, cô không dám nói bất cứ điều gì, biết bản thân cô chỉ có thể làm theo mệnh lệnh, cũng biết rằng chỉ cần không thỏa mãn ham muốn dục vọng điên cuồng của Chu Văn, địa ngục này sẽ không kết thúc.

“Bởi vì đó là đồ rửa ruột mà phu nhân yêu thích nhất. Tôi sẽ giấu nó ở nơi quan trọng nhất của phu nhân.”

“Thật tàn nhẫn…”

Phần thô to của đồ rửa ruột quả sung đã xâm nhập hoàn toàn, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy đầu vòi mỏng.

“Ha ha, thế nào, giấu một đồ rửa ruột quả sung trong cơ thể có cảm giác như thế nào?”

Chu Văn cuối cùng cũng buông tay Tô Kiều Kiều. Đúng lúc đó, chuông cổng trường tiểu học vang lên. Những đứa trẻ tan học vội vã chạy ra khỏi trường.

“Đình Vũ.”

Chu Văn chào hỏi Đình Vũ vừa bước ra khỏi cổng, Đình Vũ đeo ba lô tay cầm quả bóng, quay đầu nhìn sang.

“Ơ, thầy! Mẹ cũng ở đây. Hai người cùng tới đón con à.”

“Ừm, tình cờ đi ngang qua đây nên gặp mẹ của Đình Vũ.”

Chu Văn nói dối một cách thản nhiên. Nở một nụ cười dịu dàng, thái độ và giọng điệu của hắn hoàn toàn khác trước, đơn giản là một nhân cách kép tuyệt vời.

Lấy Chu Văn làm trung tâm, cả ba sánh bước bên nhau.

“Thầy ơi, tuần sau có trận đấu bóng đá. Em được chọn vào đội đó.”

Đình Vũ ngưỡng mộ Chu Văn như một người anh trai, tự hào nói về trận đấu bóng đá.

“Đỉnh quá. Đình Vũ không chỉ xuất sắc trong học tập mà còn giỏi thể thao nữa.”

Chu Văn trả lời với một nụ cười trong khi nghĩ về những thứ khác. Hắn nhìn lén bên cạnh, Tô Kiều Kiều cố gắng giả vờ bình tĩnh, nhưng tay vẫn không ngừng đè vào vạt áo, bước đi có chút không tự nhiên.

“Phu nhân, cô không sao chứ? Trông cô không ổn lắm. Để tôi đỡ cô.”

Không để Tô Kiều Kiều trả lời, Chu Văn đặt tay lên eo Tô Kiều Kiều.

“Đúng đó. Trông mẹ rất không có tinh thần.”

Đình Vũ lo lắng nhìn Tô Kiều Kiều.

“Không sao đâu Đình Vũ.”

Tô Kiều Kiều cố gắng rặn ra một nụ cười. Đẩy tay Chu Văn ra trước mặt đứa trẻ cũng không tốt. Chu Văn biết mình không được Tô Kiều Kiều chào đón, nhưng vẫn giả vờ đỡ lấy người Tô Kiều Kiều, luồn hai tay từ gốc áo bò xuống mông. Gò mông có hình dạng hoàn hảo có thể được mô tả là nõn nà như tuyết, cảm giác tuyệt vời được truyền đến lòng bàn tay.

“Đình Vũ, có thầy ở đây, mẹ sẽ ổn thôi.”

“Vâng, thầy là bác sĩ tương lai, nhất định không có vấn đề.”

“Đương nhiên.”

Chu Văn cười khẩy trong lòng, tận hưởng xúc cảm chạm vào mông Tô Kiều Kiều. Sau đó, dùng ngón tay chạm vào hậu môn, Tô Kiều Kiều nhìn hắn với ánh mắt phức tạp và buồn bã. Cái nhìn này vừa phản đối, cũng giống như bó tay. Chu Văn cười nhạo một tiếng và thọc ngón tay vào hậu môn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận