Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ha ha ha, bởi vì lỗ đít của cô vẫn còn trinh, cho nên đêm nay lần đầu tiên lỗ đít của cô sẽ thuộc về tôi.”

“A,không thể, không được!”

“Trinh nữ đều sợ như thế này, lát nữa sẽ còn sợ hơn, ha ha ha.

Chu Văn đắm chìm trong sự phấn khích mãnh liệt. Cần phải nói rằng đó không phải là Tô Kiều Kiều, mà là Chu Văn đã bị ma dục của quan hệ qua đường hậu môn bắt sống.

“Cậu muốn làm thì làm ở âm đạo ấy!”

Tô Kiều Kiều bò về phía trước bằng tay và chân. Nhưng mỗi lần cô muốn thoát ra đều bị Chu Văn kéo lại.

“Cầu xin cậu, thầy Chu Văn, làm ơn thả tôi ra…Tôi không muốn làm chuyện đó với mông của mình! Đừng mà!”

“Tôi muốn làm chuyện đó trong mông của phu nhân. Nếu như vậy, cô sẽ không thể rời xa tôi, ha ha ha ha.”

“A… thật ghê tởm.”

Cuối cùng, Chu Văn ôm lấy cặp mông căng cứng. Thắt lưng của Chu Văn đâm về phía trước, hậu môn của Tô Kiều Kiều cảm thấy đau dữ dội.

“Không, không, đừng mà… a a a!”

Tô Kiều Kiều hét lên, nắm lấy ga trải giường bằng cả hai tay và cố gắng thoát ra. Trước mắt tối đen như mực, tất cả các dây thần kinh trong cơ thể đều tập trung ở hậu môn. Từ điểm này, cơn đau nhanh chóng khuếch tán.

“Đau quá! Đau quá… sẽ nứt ra mất.”

Tô Kiều Kiều đau khổ rên rỉ, nghẹn ngào. Tuy nhiên, mỗi khi Tô Kiều Kiều giãy giụa, đầu dương vật của Chu Văn lại càng vào sâu hơn.

“Còn một chút nữa. Này phu nhân, cô cần thả lỏng lỗ đít đi. Thả lỏng một chút.”

Chu Văn chen vào từng chút một, hậu môn của Tô Kiều Kiều quấn chặt lấy quy đầu của Chu Văn với sức mạnh đáng kinh ngạc. Tuy nhiên hắn vẫn nhét toàn bộ đầu dương vật vào rồi đâm lút cán đến tận cùng.

“Đau…Aaa… không chịu nổi nữa.”

Chu Văn rên rỉ. Sau đó nói:

“Cuối cùng, cuối cùng cũng làm được rồi. Tôi là người đầu tiên đi vào lỗ đít của phu nhân.”

Hắn phát ra tiếng reo vui.

Tô Kiều Kiều dường như đau đến mức không thể thở được, dương vật to lớn đâm xuyên qua hậu môn của cô hình như đẩy bụng cô lên. Ruột gan nóng đến mức như muốn vỡ tung.

“Ưm…không, không, đừng mà.”

Tô Kiều Kiều há miệng thở dốc và tiếp tục rên rỉ. Tay cô nắm chặt ga trải giường. Đối mặt với cơn đau không thể chịu nổi, Tô Kiều Kiều gần như mất khả năng suy nghĩ, cô vô thức lắc đầu.

“Ha ha ha, đỉnh quá, phu nhân. Này, cho tôi xem mặt của người vợ bị đụ lỗ đít đi.”

Chu Văn nắm tóc Tô Kiều Kiều và buộc cô quay đầu lại, để lộ khuôn mặt nhợt nhạt và lấm tấm mồ hôi, mang một vẻ đẹp thê mỹ khó tả.

“Trông thật sự rất đẹp, người phụ nữ của tôi phải có biểu cảm như vậy chứ. Ha ha, lỗ đít của phu nhân đã thuộc về tôi rồi, chỉ thuộc về tôi thôi, hiểu không.”

Bởi vì tóc của cô bị nắm lấy, Tô Kiều Kiều buộc phải quay đầu lại trong đau đớn và khẽ gật đầu. Cảm giác tuyệt vọng khuấy động một vòng xoáy trong lòng của Tô Kiều Kiều. Bây giờ cô không thể thoát khỏi sự kiểm soát của Chu Văn nữa.

“Ưm… to quá, to quá.”

Tô Kiều Kiều rên rỉ không chịu nổi.

“Bây giờ khóc còn quá sớm. Bởi vì là đêm đầu tiên của lỗ đít. Cô hãy trao cho tôi lời thề của cô dâu.”

Chu Văn úp mặt vào lưng Tô Kiều Kiều, ôm chặt lấy bộ ngực đẫm mồ hôi của cô bằng cả hai tay.

“Nào, thề đi. Nói rằng lỗ đít của Tô Kiều Kiều là của tôi.”

“Ư, ư… lỗ đít, lỗ đít của Tô Kiều Kiều… là của Thầy Chu Văn. Chỉ cần cậu vui là được.”

Tô Kiều Kiều thoi thóp nói. Chu Văn mỉm cười hài lòng, phần thân dưới bắt đầu chuyển động.

Sau khi Đình Vũ rời khỏi nhà, Tô Kiều Kiều trở lại phòng ngủ trên tầng 2. Chu Văn dường như vẫn đang ngủ, có vẻ rất yên tĩnh.

Dạo gần đây, mỗi ngày Chu Văn đều đợi Đình Vũ ngủ say rồi mới đến phòng ngủ của Tô Kiều Kiều, sau đó ngủ trên giường của Tô Kiều Kiều cho đến tận rạng sáng, không dậy cho đến khi Đình Vũ đi học. Đối với Tô Kiều Kiều, thời gian ngủ của Chu Văn được coi là chút cứu rỗi nho nhỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận