Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


“Sao lại dậy muộn thế? Đêm qua mất ngủ à?”
Câu hỏi nghe chừng rất đỗi bình thường, nhưng lọt vào tai kẻ có tật giật mình như Lâm Nhạc lại mang đầy hàm ý ám muội. Chú ấy hỏi thế là có ý gì? Đang thăm dò mình sao?
Cô cúi gầm mặt, lắp bắp: “Không… không có. Đêm qua cháu ngủ rất ngon nên không hay trời sáng ạ.”
“Xin lỗi.”
Trái tim Lâm Nhạc đánh thót một nhịp. Xin lỗi? Sao đột nhiên lại xin lỗi? Chẳng lẽ chú ấy thực sự đang nói về cái đêm hoang đường đó?
Ánh mắt ngập ngừng dò xét, cô rụt rè hỏi lại: “Xin lỗi… về chuyện gì ạ?”
“Xin lỗi vì đêm qua chú có việc, không thể về nhà đón sinh nhật tuổi mười tám cùng cháu.” Giọng Mộ Thần trầm ấm, mang theo sự áy náy chân thành.
Thì ra không phải là chuyện đó. Tảng đá ngàn cân đè nặng trong lồng ngực Lâm Nhạc lập tức được nhấc bổng. Cô lén thở phào một cái. Nhưng chưa kịp vui mừng, câu hỏi tiếp theo của Mộ Thần lại dội xuống:
“Nhưng sao đêm qua cháu lại một mình chạy đến khách sạn tìm chú hả? Chẳng phải chú đã dặn ban đêm con gái không được đi lung tung ra ngoài rồi sao?”
Sắc mặt cô trắng bệch: “Dạ… chuyện đó… Chú nhớ sao?”
“Trình Dư nói với chú là cháu đã đi tìm chú.” Mộ Thần nhíu mày.
“Đúng là cháu có đến… Nhưng…”
“Nhưng thế nào?” Mộ Thần dồn ép, trong thâm tâm anh thực sự muốn biết khoảng thời gian đó đã xảy ra chuyện gì.
Lâm Nhạc cắn chặt môi, nói dối không chớp mắt: “Dạ… nhưng vừa đến thì chú nổi cáu đuổi cháu về, nên cháu đã đi về ngay ạ.”
Đúng vậy, Mộ Thần nhớ lại. Lúc anh vừa tắm xong, vẫn còn chút lý trí, anh quả thực đã nạt nộ đuổi cô về để bảo vệ cô. Nhưng sau khi cô đi thì sao? Lý trí anh đứt phăng, và kết cục là anh đã làm ra thứ chuyện đáng ghê tởm, hủy hoại đời con gái của Mục Tử Yên. Giờ anh phải giải quyết đống rắc rối này ra sao đây?
Thấy nét mặt anh ngày càng sầu não, muộn phiền, Lâm Nhạc tuyệt nhiên không dám hé răng hỏi thêm nửa lời. Sợ càng nói càng để lộ sơ hở, cô đành cắm cúi ăn phần cháo của mình.
Mộ Thần bỗng nhíu mày, ánh mắt sắc bén lướt qua bộ dạng của cô. Giữa cái nóng oi bức của mùa hè, cô lại mặc một chiếc áo len mỏng cao cổ, che kín bưng từ trên xuống dưới.
“Trời nóng thế này sao cháu mặc nhiều áo vậy? Không thấy nực à?”
Lâm Nhạc chột dạ, vội vã kéo cao cổ áo lên thêm chút nữa che đi vết cắn đỏ chót chưa phai, đứng phắt dậy: “Dạ… không ạ. Cháu ăn xong rồi, cháu xin phép về phòng trước.”
…****************…
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, hơn một tháng đã trôi qua kể từ cái đêm cuồng nhiệt ấy.
Lâm Nhạc lúc nào cũng cố tình giữ khoảng cách, tránh né Mộ Thần. Món quà tuổi mười tám quá đỗi sâu sắc và xác thịt ấy khiến cô nhắm mắt lại là nhớ đến hơi thở, mùi hương và nhịp đâm rút bạo liệt của anh. Muốn quên cũng không thể, mà muốn tiến thêm một bước để danh chính ngôn thuận bên anh lại càng là điều viển vông. Điều đó làm tâm tư cô héo hon, phiền muộn.
Rất nhiều đêm, cô muốn lao đến trước mặt anh, hét lên rằng đêm đó người bị anh đè dưới thân, người rên rỉ dưới dục vọng của anh chính là cô. Nhưng nhìn thái độ lạnh nhạt, lúc nào cũng lấy hai chữ “chú – cháu” ra làm bia đỡ đạn của anh, cô lại nuốt ngược nước mắt vào trong. Anh nhận nuôi cô, suy cho cùng chỉ vì món nợ ân tình ngày trước với ba cô. Ba cô qua đời, anh mang cô về cưu mang chỉ để trả nợ. Tình cảm? Chắc chắn anh chưa từng coi cô là một người phụ nữ.
Ngồi thẫn thờ trong phòng, Lâm Nhạc buồn bã cầm cây bút đỏ gạch chéo lên tờ lịch bàn. Chợt, bàn tay cô khựng lại giữa không trung. Đôi mắt mở to hoảng hốt. Những vòng tròn đỏ đánh dấu ngày “bà dì” ghé thăm… đã trễ hơn một tuần rồi!
Cơ thể cô dạo này cũng rất lạ, hay buồn nôn và thèm ngủ. Chẳng lẽ…
Một dự cảm bất an nhưng cũng xen lẫn tia hy vọng mỏng manh cuộn lên. Không chần chừ thêm một giây, cô kéo rụp nón trùm đầu, lén lút chạy ra hiệu thuốc tây cách xa nhà nhất, mua một loạt que thử thai về kiểm tra.
Trong phòng tắm, nhìn hai vạch đỏ chót hiện lên rõ mồn một trên que thử, Lâm Nhạc rụng rời chân tay. Que thử rơi lạch cạch xuống bồn rửa.
“Mình… mình mang thai con của chú ấy rồi sao?”
Bàn tay nhỏ bé run rẩy áp lên chiếc bụng vẫn còn phẳng lì. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài xuống khóe môi đang cong lên nụ cười. Cô làm mẹ rồi. Giọt máu của người đàn ông cô yêu sinh tử đang lớn dần trong cơ thể cô.
Nhưng, cô phải đối mặt với anh thế nào đây? Nói thật sao? Cô chưa từng thú nhận chuyện đêm đó, đùng một cái vác bụng bầu đến bảo đây là con anh, liệu anh có tin? Hay anh sẽ mắng cô là loại gái hư hỏng, lăng loàn? Để chắc chắn, cô vội vã bắt xe đến bệnh viện kiểm tra máu. Kết quả siêu âm xác nhận: Cô đã mang thai sáu tuần.
Cầm tờ phiếu siêu âm trên tay, Lâm Nhạc vừa khóc vừa cười. “Bảo bối, mẹ làm mẹ rồi.”
Trằn trọc suy nghĩ suốt đêm, cuối cùng cô hạ quyết tâm. Cô phải nói cho anh biết. Dù anh có phản ứng ra sao, cô cũng phải cho anh biết sự thật và giành lấy danh phận cho đứa con này. Nghĩ đến viễn cảnh anh sẽ sững sờ rồi vui mừng ôm lấy cô, trái tim Lâm Nhạc đập rộn ràng phấn chấn.
Hôm sau, cô bắt taxi đến thẳng trụ sở Tập đoàn Mộ thị. Bỏ qua ánh mắt ngỡ ngàng của thư ký, cô hít một hơi thật sâu, đưa tay đẩy mạnh cánh cửa văn phòng gỗ lim chạm trổ của Mộ Thần.
Cửa vừa hé mở, một câu nói sắc lạnh, rõ ràng từ miệng Mộ Thần dội thẳng vào màng nhĩ cô:
“Chúng ta đính hôn đi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận