Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Giây phút ấy, trời đất quanh Lâm Nhạc như sụp đổ. Mọi niềm vui, hy vọng, và dũng khí cô góp nhặt suốt một tháng qua vỡ nát thành từng mảnh vụn. Cô đứng chết trân tại chỗ, bàn tay bóp chặt tờ phiếu siêu âm trong túi áo đến nhàu nát.
Mộ Thần ngồi trên ghế chủ tịch, ngước mắt lên thấy Lâm Nhạc xuất hiện thình lình thì thoáng giật mình. Nhìn ánh mắt u tối, thất vọng tột độ của cô, lồng ngực anh bỗng dưng co thắt lại đầy khó chịu. Anh nhíu mày, lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt:
“Sao cháu lại đến đây? Vào phòng cũng không biết gõ cửa sao?”
Giọng nói lạnh nhạt, nghiêm nghị của anh như một gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt cô. Lâm Nhạc cắn môi đến bật máu, cố nén tiếng nức nở: “Cháu… cháu xin lỗi, có lẽ cháu đến không đúng lúc rồi.”
Cô quay ngoắt người định chạy trốn, nhưng Mục Tử Yên đã nhanh như chớp bước tới, tóm lấy cánh tay cô. Ả nở một nụ cười tươi rói, đắc thắng giả tạo:
“Sao lại không đúng lúc chứ! Em đến đúng lúc lắm. Chị đang cần em làm nhân chứng cho câu nói anh ấy vừa thốt ra. Thần, anh có thể lặp lại câu nói vừa rồi cho Nhạc Nhạc nghe không?”
Sự trơ trẽn của Mục Tử Yên ép Lâm Nhạc phải đưa đôi mắt đỏ hoe nhìn lại Mộ Thần. Nét mặt anh lộ rõ sự bực dọc, đôi lông mày nhíu chặt lườm Tử Yên. Nhưng ả ta vờ như mù, cố tình phun ra những lời ngọt ngào, độc địa tẩm thuốc độc:
“Anh ngượng ngùng cái gì chứ. Nhạc Nhạc là cháu gái yêu quý của anh, sau này cũng sẽ là cháu của em mà. Hay là… anh không thật lòng muốn lấy em?”
“Mục Tử Yên! Chuyện này khi khác nói.” Mộ Thần gằn giọng cắt ngang, rồi sải bước đến nắm lấy tay Lâm Nhạc định kéo đi: “Nhạc Nhạc, chú đưa cháu về nhà.”
Nhưng Lâm Nhạc dùng sức giật mạnh tay mình ra khỏi tay anh. Da thịt chạm nhau chỉ càng làm cô thêm ghê tởm hoàn cảnh trớ trêu này. Cô épe mình nặn ra một nụ cười thê thảm:
“Không cần đâu! Chú cứ ở lại bàn chuyện đại sự với chị Tử Yên đi. Cháu tự về một mình được.”
Nói rồi, cô ôm mặt bỏ chạy thục mạng ra khỏi văn phòng. Bóng dáng nhỏ bé gầy guộc khuất sau dãy hành lang khiến Mộ Thần cảm thấy tâm can bứt rứt không yên. Con bé bị làm sao vậy? Thái độ hôm nay quá đỗi kích động.
Mộ Thần đứng chôn chân nhìn theo, sự im lặng của anh làm ngọn lửa ghen tuông trong mắt Mục Tử Yên bốc cháy phừng phực. Tại sao? Tại sao đôi mắt anh lúc nào cũng chỉ đuổi theo con ranh mồ côi ấy? Nó thì có điểm gì hơn ả chứ?
“Thần, anh đang nghĩ gì vậy?” Ả nũng nịu bước tới, níu tay anh.
Bị cắt ngang dòng suy nghĩ, Mộ Thần hất tay ả ra, ném cho ả một ánh nhìn lạnh lẽo như băng: “Tôi cảnh cáo cô, lần sau bớt nói mấy lời dư thừa chướng tai trước mặt Nhạc Nhạc đi.”
“Em có nói gì sai đâu! Em chỉ muốn em ấy làm chứng cho khoảnh khắc anh cầu hôn em thôi mà.”
“Cầu hôn?” Mộ Thần cười khẩy, giọng mỉa mai cay độc. “Cô cũng nên tự biết thân biết phận. Cuộc hôn nhân này không hề có một vệt tình yêu nào. Tôi gật đầu đính hôn với cô chẳng qua là để trả nợ cho cái đêm sai lầm đó. Tốt nhất cô đừng ảo tưởng hão huyền.”
Sắc mặt Mục Tử Yên trắng bệch, ả gào lên: “Ảo tưởng sao? Chẳng lẽ suốt bao năm qua anh đối tốt với em, chỉ vì anh thấy có lỗi chứ không hề có chút tình cảm nam nữ nào sao?”
“Chứ cô nghĩ tôi yêu cô à? Vậy thì làm cô thất vọng rồi. Tôi có cuộc họp quan trọng, cô cút về đi!”
Nói đoạn, Mộ Thần sải bước rời khỏi văn phòng, bỏ lại Mục Tử Yên đứng run rẩy vì tức giận. Bàn tay ả siết chặt lại thành nắm đấm, móng tay cắm phập vào lòng bàn tay rướm máu.
“Anh không có tình cảm với tôi… chẳng lẽ anh động lòng với con ranh mồ côi đó? Nếu Mộ Thần này không thuộc về tao, thì con tiện nhân nào cũng đừng hòng có được!”
…****************…
Ngồi trong phòng họp nhưng tâm trí Mộ Thần bay đi đâu mất. Anh bồn chồn gọi cho tài xế bảo đưa Lâm Nhạc về, nhưng tài xế báo cáo tìm mãi quanh công ty không thấy bóng dáng cô. Mộ Thần sốt ruột rút điện thoại gọi cho cô cả chục cuộc, nhưng đầu dây bên kia chỉ là tiếng tút tút vô hồn báo máy đã khóa.
Không thể ngồi yên thêm một giây nào nữa, anh hất văng tập tài liệu, bỏ mặc ban giám đốc, lao ra ga ra lấy xe tự mình đi tìm cô.
Lúc này, Lâm Nhạc đang lang thang như một cái xác không hồn trên phố. Nắng gắt hắt xuống mặt đường nhựa nóng rát, nhưng cô chẳng thấy nóng, chỉ thấy trong lòng lạnh lẽo như hầm băng. Người đàn ông mà cô trút bỏ sự tự tôn để yêu thương, trao cho anh cả đời con gái trong trắng, nay lại lạnh lùng thông báo đính hôn với kẻ khác. Nỗi đau này ai thấu cho cô?
Những ngày tháng sau này cô phải sống ra sao? Chẳng lẽ vác bụng bầu, tiếp tục ăn bám trong căn nhà đó, mở mắt ra là phải nhìn anh âu yếm, chiều chuộng vợ anh ta? Rồi đứa bé trong bụng cô, sinh ra sẽ gọi cha ruột của nó là gì? Gọi là ông chú hờ trăng hoa sao?
Từng dòng suy nghĩ sắc lẹm như hàng ngàn mũi dao lam cứa nát trái tim cô, rỉ máu đầm đìa. Ông trời khéo trêu ngươi, cớ sao lại bắt cô nảy sinh thứ tình cảm trái luân thường đạo lý này, để giờ đây chuốc lấy một bụng nhục nhã và bi ai?

Bình luận (0)

Để lại bình luận