Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


“Chủ tịch! Lâm tiểu thư… mất tích rồi!”
Chiếc nhẫn đính hôn tuột khỏi tay Mộ Thần, rơi loảng xoảng xuống nền đá cẩm thạch. Anh sững sờ, gầm lên: “Mất tích là sao? Chẳng phải tôi đã lệnh cho các cậu phải túc trực canh chừng con bé 24/24 sao? Đã lùng sục khắp nơi chưa?”
“Chúng tôi đã lục tung cả biệt thự và những nơi cô ấy hay đến nhưng không thấy tăm hơi, nên mới vội đến báo chủ tịch…”
“Lập tức tăng cường gấp đôi nhân lực! Lật tung cả cái thành phố này lên tìm cho tôi!”
Sắc mặt Mộ Thần xám ngoét. Anh toan giật đứt nơ bướm trên cổ áo để lao ra ngoài, nhưng Mục Tử Yên đã tinh mắt vồ lấy cánh tay anh, móng tay bấu chặt:
“Thần! Hôm nay là ngày trọng đại của chúng ta. Anh định vì sự biến mất vớ vẩn của con ranh đó mà ném em lại giữa hàng trăm quan khách sao?”
“Buông ra! Con bé là cháu tôi, là người thân của tôi! Tôi phải tìm bằng được nó!” Anh gầm gừ, hất tay ả ra.
“Thế còn em? Em là vợ sắp cưới của anh, anh không nghĩ đến sĩ diện của em chút nào sao?” Tử Yên gào lên, nước mắt lưng tròng.
Lúc này, Mục Tất Thành – bố của Tử Yên – mặt mày sa sầm bước tới, chỉ thẳng mặt Mộ Thần răn đe: “Mộ tổng! Cậu làm thế coi sao được? Chỉ vì một đứa con gái không hiểu chuyện mà định phá nát hôn nhân đại sự? Cậu làm thế không sợ có lỗi với Tử Yên nhà tôi sao?”
Mộ Thần liếc nhìn dàn khách khứa đang xì xào bàn tán. Có chút áy náy lướt qua, nhưng so với sự an nguy của Lâm Nhạc, những thứ rác rưởi này có đáng là gì? Anh lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Tử Yên:
“Mục Tử Yên, xin lỗi. Lễ đính hôn hôm nay… hủy bỏ.”
Nói xong, anh dứt khoát quay gót. Mục Tử Yên tức đến điên người, hét khản cổ: “Mộ Thần! Anh đứng lại! Chỉ vì một con mồ côi mà anh chà đạp em như vậy? Trong lòng anh, em quan trọng hay nó quan trọng hả?”
Mộ Thần dừng bước. Anh quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm tỏa ra hàn khí: “Lâm Nhạc không phải trẻ mồ côi, con bé là sinh mệnh của tôi. Chuyện hôm nay tạm dừng tại đây, tìm được con bé rồi tính tiếp.”
Anh bỏ đi thẳng, để lại một mớ hỗn độn và những tiếng bàn tán xôn xao. Mục Tử Yên đứng run rẩy giữa sân khấu, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau. Ả trừng mắt nhìn theo bóng lưng Mộ Thần khuất dần, trong lòng gào thét: “Lâm Nhạc! Món nhục nhã này tao khắc cốt ghi tâm. Tốt nhất mày hãy chết mất xác đi, nếu dám vác mặt về, tao sẽ băm mày ra làm trăm mảnh!”
Suốt 24 giờ tiếp theo, Mộ Thần như một kẻ điên. Anh huy động toàn bộ thế lực hắc bạch lưỡng đạo, cày nát từng con hẻm, bến xe, sân bay của thành phố nhưng Lâm Nhạc bốc hơi như chưa từng tồn tại trên cõi đời này.
Gần hai giờ sáng, anh kéo lê thân xác tàn tạ trở về biệt thự. Ngã vật lên giường, anh trân trân nhìn lên trần nhà. Rốt cuộc con bé đi đâu? Dù có hận anh, ghét anh thì cũng phải để lại một lời chứ. Anh sẵn sàng mang cả thế giới này dâng cho cô, cớ sao cô lại tàn nhẫn rời đi không một tiếng động?
Tiếng gõ cửa rụt rè vang lên. Thẩm Thu, dì giúp việc già nua, rón rén bước vào, tay run run cầm một tờ giấy mỏng: “Thiếu gia… tôi dọn phòng Lâm tiểu thư, tìm thấy lá thư này trên bàn học…”
Mộ Thần như lò xo bật dậy, lao tới giật lấy tờ giấy. Nét chữ thanh tú, quen thuộc đập vào mắt anh:
“Chú, cháu đi đây. Nơi này đã có nữ chủ nhân, cháu không còn lý do gì để ở lại ăn bám nữa. Cảm ơn chú suốt 8 năm qua đã bao bọc, yêu thương cháu. Ân tình này cháu ghi tạc trong lòng. Chú đừng cất công tìm cháu, hãy sống thật hạnh phúc nhé. Nếu có duyên, kiếp này chúng ta sẽ còn gặp lại. Tạm biệt chú.”
Bàn tay to lớn của Mộ Thần siết chặt, vò nát tờ giấy. Khóe mắt anh đỏ vằn, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài.
Cô đi thật rồi. Con chim nhỏ đã đủ lông đủ cánh, bay theo tiếng gọi của thằng khốn nạn kia. Chắc cô chê anh già, chê anh là ông chú cổ hủ, khó tính nên mới vứt bỏ anh không thương tiếc.
“Thiếu gia… Lâm tiểu thư viết gì vậy ạ?” Dì Thẩm xót xa hỏi.
“Không cần tìm nó nữa.” Giọng anh vỡ vụn. “Dì ra ngoài đi.”
Khi cánh cửa khép lại, Mộ Thần điên cuồng vơ lấy chai rượu vang mạnh trên tủ, ngửa cổ nốc ừng ực. Rượu cháy bỏng cổ họng nhưng chẳng thấu bằng nỗi đau xé nát lồng ngực. Anh trượt dài xuống thảm, ngồi bệt dưới sàn lạnh lẽo, ánh mắt vô hồn nhìn ra màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, trái tim chính thức bị khoét đi một mảng lớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận