Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Lâm Nhạc bật cười, đảo mắt nhìn về phía hai cục vàng đang quậy tung căn phòng. Lâm Kỳ thì nhăn nhó ôm chặt cái laptop, còn Lâm An thì cứ sán lại, cái miệng nhỏ líu lo không ngừng chọc ghẹo anh trai, trông chẳng có chút gì gọi là lả đi vì mệt cả.
“Cậu tự nghe xem, tiểu An đang huyên thuyên đến mức tiểu Kỳ muốn bốc hỏa kìa. Bọn trẻ dai sức hơn mình nhiều.”
Nghe mẹ nhắc tên mình, Lâm An dỏng tai lên. Đoán ngay ra là mẹ nuôi đang gọi, cô bé bỏ mặc anh trai, lạch bạch chạy tới ôm chân Lâm Nhạc nài nỉ: “Mẹ! Có phải mẹ nuôi Lệ Quân không? Cho con nói chuyện với mẹ nuôi đi!”
Lâm Nhạc áp điện thoại vào tai: “Cậu nghe thấy chưa? Mẹ nuôi nói chuyện với con dâu tương lai đi này.” Cô bật loa ngoài rồi đưa điện thoại cho con gái.
Nhận được điện thoại, Lâm An kể lể đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, từ cô tiếp viên hàng không xinh đẹp đến món súp dở tệ trên máy bay. Lâm Nhạc nhìn con, ánh mắt đong đầy sự hàm ơn. Phùng Lệ Quân – cô bạn thân thiết thời trung học. Bảy năm trước, khi Lâm Nhạc mang cái bụng bầu chạy trốn trong sự bơ vơ, cùng kiệt, chính Lệ Quân là người đã cưu mang, đón cô sang Mỹ, chăm sóc cô lúc sinh nở thập tử nhất sinh và hỗ trợ cô học hành để có được thành tựu thiết kế ngày hôm nay. Nếu không có Lệ Quân, ba mẹ con cô có lẽ đã chết gục ở xó xỉnh nào rồi.
Nhìn hai đứa con sinh đôi, trái tim Lâm Nhạc lại chùng xuống. Lâm Kỳ giống Mộ Thần đến từng đường tơ kẽ tóc, từ sóng mũi cao thẳng, bờ môi mỏng bạc tình đến cái tính khí lạnh lùng, trầm ổn. Còn Lâm An, dẫu cũng thừa hưởng nét đẹp của anh, nhưng tính cách lại sôi nổi, bướng bỉnh giống hệt cô hồi mười tám tuổi. Nuôi con một mình, nhìn chúng lớn lên thiếu vắng đi bờ vai vững chãi của người cha, lòng cô quặn thắt. Cũng có lúc cô yếu lòng muốn bấm số gọi cho anh, nhưng nghĩ đến cảnh anh đang âu yếm vợ hiền con ngoan, cô lại nuốt ngược nước mắt, cất điện thoại đi.
Đang miên man suy nghĩ, Lâm Nhạc liếc mắt thấy Lâm Kỳ đang gõ phím nhanh như chớp trên laptop. Dòng code xanh đỏ chạy dọc màn hình đen ngòm. Cô tò mò bước tới, tròng mắt mở to khi đọc được dòng chữ chình ình trên màn hình: “SYSTEM OVERRIDE – MỘ THỊ GROUP”.
“Kỳ Kỳ! Con đang làm cái trò gì vậy?” Cô hoảng hồn, vồ lấy cánh tay thằng bé định gập máy tính lại.
Nhưng Lâm Kỳ lách người vô cùng chuyên nghiệp. Đôi tay nhỏ xíu vẫn lướt phím thoăn thoắt, khuôn mặt non nớt lộ rõ vẻ điềm nhiên lạnh nhạt: “Không có gì ạ. Con thấy mẹ hay lén lên mạng đọc tin tức về Tập đoàn Mộ thị, nên con tò mò muốn kiểm tra xem hệ thống tường lửa của cái tập đoàn xưng danh số một châu Á này lợi hại đến đâu. Ai ngờ… phèn quá mẹ ạ. Con bẻ khóa dễ ợt.”
Lời vừa dứt, màn hình chớp nháy, thông báo hệ thống bảo mật tột đỉnh của Mộ thị đã bị một hacker sáu tuổi đâm thủng một lỗ to tướng.
Lâm Nhạc há hốc mồm, mồ hôi lạnh túa ra ròng ròng. Lâu nay thấy con cắm mặt vào máy tính, cô cứ tưởng nó chơi game Mario hay xem siêu nhân. Ai dè nó lại đi làm hacker? Cô xoay vai thằng bé lại, nghiêm mặt:
“Kỳ Kỳ! Sao con biết làm mấy cái mã hóa này? Ai dạy con?”
“Đâu có ai dạy. Con tự lên mạng xem mấy cái video của đám chuyên gia rồi mò mẫm làm theo thôi.” Thằng bé đáp tỉnh rụi.
“Con điên rồi! Con có biết xâm nhập trái phép vào hệ thống của tập đoàn lớn như Mộ thị, nếu bị tóm được là đi tù mọt gông không hả?”
“Mẹ lo xa quá. Con có lấy cắp đồng nào hay dữ liệu cơ mật nào đâu mà phạm pháp? Con dọn sạch dấu vết rồi, lũ IT quèn bên đó có mọc thêm mười con mắt cũng không lần ra được IP của con đâu.”
“Dừng lại ngay cho mẹ! Lập tức thoát ra!” Lâm Nhạc quát.
Lâm Kỳ dừng tay, ngước đôi mắt đen tuyền sâu thẳm nhìn xoáy vào mẹ, gài bẫy: “Muốn con rút lui cũng được. Nhưng mẹ phải thành thật trả lời con. Vì sao đêm nào mẹ cũng xem lén ảnh của ông chủ tịch Mộ Thần đó rồi khóc? Có phải gã đàn ông tồi tệ đó… chính là ba ba xấu xa đã vứt bỏ mẹ con mình không?”
Lâm Nhạc chết điếng. Máu trong người như đông cứng lại. Trước nay, chỉ có bé Lâm An hay mè nheo đòi ba, còn Lâm Kỳ thì tuyệt nhiên câm lặng, chưa bao giờ hé môi hỏi nửa lời. Sự chín chắn, nhạy bén của đứa trẻ sáu tuổi này làm cô sợ hãi.
“Con… con bé này, đầu óc toàn chứa phim cẩu huyết! Mẹ mà có cửa quen biết với đại nhân vật hô mưa gọi gió như ông ấy sao? Ba con… ba con là một kẻ nghèo hèn, bị tai nạn chết mất xác lâu rồi!” Cô lắp bắp bịa chuyện.
Cùng lúc đó, tại tổng bộ Tập đoàn Mộ thị cao sừng sững giữa trung tâm thành phố.
Khu vực phòng IT đang như cái chợ vỡ. Hàng chục kỹ sư công nghệ thông tin xuất sắc nhất mồ hôi nhễ nhại, gõ phím điên cuồng vì hệ thống tường lửa nhiều lớp vừa bị một hacker vô danh đánh sập hoàn toàn.
Trình Dư mặt cắt không còn một giọt máu, ôm xấp tài liệu lao như bay vào văn phòng Chủ tịch, thậm chí quên cả gõ cửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận