Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Tại sảnh lớn lộng lẫy của MT, Từ Chính Thuần – vị Tổng giám đốc trẻ tuổi, tài năng – đã đích thân đứng đợi. Vừa thấy Lâm Nhạc bước vào, ánh mắt anh ta lóe lên sự kinh ngạc xen lẫn ngưỡng mộ. Trong bộ váy công sở cắt may tinh tế ôm sát đường cong cơ thể, Lâm Nhạc toát lên vẻ đẹp thanh thuần nhưng lại vô cùng sắc sảo, quyến rũ của một người phụ nữ hai mươi lăm tuổi chín muồi.
Từ Chính Thuần bước tới, nụ cười niềm nở nở rộ trên môi, chìa tay ra:
“Chào cô Helen, tôi là Từ Chính Thuần, Tổng giám đốc của MT. Thật hân hạnh được đích thân chào đón đóa hồng kiêu sa như cô đến hợp tác.”
Lâm Nhạc mỉm cười tao nhã, nhẹ nhàng bắt tay anh ta: “Chào Tổng giám đốc Từ. Sự nồng hậu của anh khiến tôi thấy thật vinh hạnh. Hy vọng chúng ta sẽ có một kỳ hợp tác bùng nổ.”
“Chắc chắn rồi. Mời cô theo tôi.”
Trong phòng làm việc xa hoa, Từ Chính Thuần đi thẳng vào vấn đề: “Chúng tôi đã nghiên cứu rất kỹ các tác phẩm của cô. Không cầu kỳ phô trương, nhưng lại toát lên sự sang trọng, ma mị hút hồn. MT kỳ vọng sự hợp tác này sẽ là một cú hích lớn trong giới trang sức thượng lưu, và cái tên Helen sẽ càng vươn xa hơn nữa.”
“Hợp tác vui vẻ.”
“Hợp tác vui vẻ. Trợ lý của tôi sẽ đưa cô đến phòng thiết kế. Cần bất cứ thứ gì, cô cứ việc yêu cầu.”
…****************…
Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của tháp tổng bộ Tập đoàn Mộ thị.
Mục Tử Yên ưỡn ngực, gõ gót giày cộp cộp sải bước qua khu vực lễ tân mà chẳng thèm liếc mắt nhìn ai. Ả kiêu ngạo bước thẳng vào thang máy chuyên dụng dành riêng cho Chủ tịch. Nhân viên xung quanh dù chướng mắt thái độ dương dương tự đắc ấy, nhưng nể tình ả mang danh “vợ sắp cưới” của sếp lớn nên đều cắn răng nhẫn nhịn.
Cửa thang máy mở ra, ả đi thẳng đến văn phòng Mộ Thần, không buồn gõ cửa mà đẩy xầm một cái bước vào.
Bên trong, Trình Dư đang đứng báo cáo công việc. Thấy ả, cậu ta lập tức ngậm miệng. Đôi lông mày rậm của Mộ Thần nhíu chặt lại, hàn khí tỏa ra từ ánh mắt sâu thẳm lạnh lẽo:
“Cô đến đây làm gì? Phép lịch sự tối thiểu là gõ cửa cũng không biết sao?”
Mục Tử Yên vờ như không thấy sự chán ghét của anh, ả nũng nịu ẹo người: “Giữa em và anh còn phải giữ kẽ gõ cửa sao? Thần à, trưa rồi, chúng ta đi ăn thôi!”
“Cô mù à? Không thấy tôi đang bận?”
“Nhưng cũng sắp đến giờ nghỉ rồi mà. Đi sớm một chút có sao đâu, anh là chủ ở đây, ai dám hó hé nửa lời?”
Mộ Thần lạnh nhạt cắm mắt vào tài liệu: “Quy định do tôi đặt ra, không phải muốn làm gì thì làm. Đói thì tự vác xác đi mà ăn. Trình Dư, báo cáo tiếp đi.”
Nuốt cục tức vào trong, Mục Tử Yên gượng cười, lạch cạch đi tới ghế sofa ngồi phịch xuống: “Vậy em chờ anh.”
Mộ Thần coi ả như không khí, hất cằm ra hiệu cho Trình Dư.
“Thưa chủ tịch, bên MT sáng nay đã đón nhà thiết kế Helen. Các tác phẩm của cô ấy thực sự rất xuất sắc. Ngài có muốn sắp xếp thời gian qua đó gặp cô ấy một chuyến không?”
“Không rảnh.” Mộ Thần dứt khoát. “Bảo Từ Chính Thuần lo liệu là được. À, truyền đạt lại ý tưởng của tôi cho Helen, bảo cô ta thiết kế một sợi dây chuyền theo đúng chủ đề đó. Càng nhanh càng tốt.”
Trình Dư vừa cúi đầu vâng dạ bước ra, Mục Tử Yên đã chớp thời cơ sán lại gần bàn làm việc, đôi mắt lúng liếng đầy ảo tưởng: “Thần, anh cất công đặt thiết kế dây chuyền riêng… là để tặng em sao?”
Mộ Thần thậm chí không thèm nâng mi mắt, phun ra một chữ sắc lạnh như tát nước vào mặt ả: “Không.”
Nụ cười trên môi ả cứng đờ: “Vậy anh tặng ai? Tặng em thì cứ nói thẳng, sao phải giấu…”
“Cô bớt hoang tưởng đi. Tôi chỉ muốn đích thân kiểm tra xem trình độ của vị thiết kế nổi danh kia đến đâu thôi.”
Sự hụt hẫng hiện rõ trên khuôn mặt trát phấn cầu kỳ. Bàn tay Mục Tử Yên bóp chặt lấy quai túi xách đến tái nhợt. Bảy năm! Bảy năm ròng rã trôi qua, anh vẫn giữ thái độ tàn nhẫn, hờ hững đó với ả. Lễ đính hôn bị đình trệ vô thời hạn. Rốt cuộc con ranh Lâm Nhạc kia đã hạ cổ thuật gì mà anh lại chết mê chết mệt, thà sống cô độc chứ nhất quyết không chịu cưới ả?
“Lâm Nhạc, mày tốt nhất là chết rục xương ở xó xỉnh nào đó đi. Có vác mặt về cũng đừng hòng tranh được Mộ Thần với tao!” Ả gào thét trong lòng.
Nhìn đồng hồ đã điểm giờ trưa, Mộ Thần vươn vai đứng dậy. Mục Tử Yên mừng rỡ lao tới định khoác tay anh, nhưng anh đã nhạy bén lách người né tránh, sải bước lạnh lùng lướt qua ả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận