Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


“Chuyện ruồi muỗi đó cậu cũng định báo cáo với tôi sao?” Mộ Thần gằn giọng, tâm trạng tồi tệ đến cực điểm.
“Nhưng thưa chủ tịch, thật ra…”
“TẬP TRUNG LÁI XE!”
Bị quát thẳng vào mặt, Trình Dư nuốt ngược câu “tôi gặp Lâm Nhạc” vào bụng, im thin thít đạp ga lao vút về Mộ thị.
Sau khi đưa sếp về, Trình Dư tức tốc quay lại MT. Cậu quyết phải gặp cho bằng được vị thiết kế Helen để xác minh xem mình có hoa mắt hay không.
Tại phòng thiết kế, Từ Chính Thuần hồ hởi giới thiệu: “Trình Dư, đây là cô Helen, nhà thiết kế chủ lực của chúng ta.”
Trình Dư trợn tròn mắt. Vẫn là cô gái ban nãy, giống Lâm Nhạc đến từng đường tơ kẽ tóc.
Lâm Nhạc bình thản vươn tay ra, nở một nụ cười công nghiệp không tì vết: “Chào anh, tôi là Helen.”
“Chào… chào cô. Xin lỗi vì chuyện ban nãy, do cô quá giống một cố nhân của tôi.”
“Vậy sao? Thật vinh hạnh.” Lâm Nhạc nhếch mép.
Trình Dư lấy từ trong cặp ra một phong thư: “Đây là ý tưởng thiết kế dây chuyền mà Chủ tịch Mộ đích thân giao cho cô.”
Lâm Nhạc mở ra. Trên mặt giấy trắng tinh chỉ có một dòng chữ duy nhất viết tay nắn nót bằng mực đen: “Bên trong nước mắt là một trái tim tan vỡ.” Cô nhíu mày. Ý tưởng quái quỷ gì đây? Làm nhẫn cầu hôn hay quà cưới tặng Mục Tử Yên mà lại lấy chủ đề sướt mướt, bi thương thế này? Tình yêu của họ trắc trở, đẫm nước mắt lắm sao? Cô giấu nụ cười mỉa mai, gật đầu: “Rất độc đáo. Tôi sẽ cố gắng.”
Trình Dư xin phép ra về. Trước khi đi, cậu không nhịn được lén rút điện thoại ra, chụp lén một bức ảnh Lâm Nhạc đang cúi đầu làm việc. “Chủ tịch, phen này ngài phải tăng lương cho tôi rồi.”
Vài ngày sau, Trình Dư cứ tìm cơ hội trình tấm ảnh ra, nhưng Mộ Thần lúc nào cũng ngập trong công việc hoặc tâm trạng u ám nên cậu lại thôi.
Hôm đó, bầu trời âm u, lất phất mưa bụi. Mộ Thần lại tự mình lái xe đến nghĩa trang, mang theo chai rượu vang đứng trước mộ Lâm Thành. Nhưng vừa tới nơi, bước chân anh sững lại. Trên mặt đá hoa cương bóng loáng, một bó cúc trắng tinh khôi vẫn còn đọng sương mai được đặt cẩn thận. Chân nhang trong lư hương vẫn còn tỏa ra những vòng khói mỏng manh. Khuôn viên mộ phần được quét tước sạch sẽ, không còn chiếc lá rụng nào.
Trái tim Mộ Thần đập thót lên liên hồi. Nhạc Nhạc… con bé về rồi! Chắc chắn là con bé!
Anh vứt phăng chai rượu, điên cuồng chạy quanh khu nghĩa trang rộng lớn, đảo mắt lùng sục từng góc khuất, miệng gào to: “Nhạc Nhạc! Cháu ở đâu? Ra đây cho chú!”
Nhưng đáp lại anh chỉ có tiếng gió rít qua những hàng bia mộ lạnh lẽo. Vô vọng, anh lê bước quay lại, gục hẳn xuống trước mộ người anh em, đôi mắt đỏ ngầu ngân ngấn nước.
“Lâm Thành… Nhạc Nhạc về rồi đúng không? Nhưng con bé ghét tôi, nó thà lẩn khuất trong bóng tối chứ không muốn gặp tôi. Bảy năm… một cuộc gọi báo bình an nó cũng tiếc với tôi. Nó thật sự hận tôi đến thế sao?”
Trình Dư đứng từ xa che ô cho sếp, trong lòng xót xa không cầm được. Cậu đánh liều bước tới, dè dặt lên tiếng:
“Chủ tịch… thật ra… tôi đã gặp một người, giống Lâm tiểu thư như đúc. Nhưng…”
Chưa dứt câu, Mộ Thần đã bật dậy như một con mãnh thú, túm chặt lấy cổ áo Trình Dư, đôi mắt vằn lên những tia máu đáng sợ: “CẬU VỪA NÓI GÌ? Cậu thấy Nhạc Nhạc? Con bé đang ở đâu? Tại sao bây giờ cậu mới mở mồm hả?”
“Chủ tịch bình tĩnh… Tôi định báo mấy lần nhưng ngài toàn gạt đi…”
“NÓI! CON BÉ ĐANG Ở ĐÂU?” Mộ Thần gầm lên như sấm rền.
“Dạ, cô ấy ở MT… Chính là cô Helen, nhà thiết kế mà công ty vừa mời về…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận