Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


“Anh ấy… không có ở đây.” Lâm Nhạc lảng tránh ánh mắt sắc như dao lam của anh, lắp bắp đáp.
“Không ở đây? Vậy nó chết giẫm ở xó nào rồi? Có phải nó chơi chán rồi vứt bỏ mẹ con cháu rồi không?” Mộ Thần gầm gừ, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
“Không phải! Chuyện của cháu chú đừng can thiệp vào. Cháu tự lo liệu được cuộc đời mình!”
“Tự lo? Nhờ cái suy nghĩ tự lo đó mà cháu vác bụng bầu bỏ nhà đi biệt tích bảy năm trời, không để lại cho chú một dòng tin tức? Cháu có biết ngần ấy năm chú sống dở chết dở, lùng sục cháu khắp thế giới này thế nào không hả Lâm Nhạc?”
Những lời nói rút từ tâm can của Mộ Thần như những nhát búa tạ nện thẳng vào phòng tuyến yếu ớt của cô. Hai bàn tay cô siết chặt vào nhau đến túa mồ hôi lạnh. Cô không dám nhìn anh, cô sợ chỉ cần chạm phải ánh mắt đau đớn ấy, tình yêu mãnh liệt chôn giấu suốt bao năm sẽ trỗi dậy, làm cô mền lòng mà lao vào vòng tay anh, kể hết sự thật kinh hoàng của đêm đó.
“Chú… cháu lớn rồi. Cháu không còn là đứa trẻ con để chú phải chịu trách nhiệm thay ba cháu nữa. Chú về đi.”
“Vẫn một mực che giấu, bảo vệ cho thằng khốn đó sao? Cháu yêu nó đến thế à? Vậy nó có yêu cháu không? Có không hả?” Mộ Thần bắt lấy hai vai cô, bóp chặt.
Khóe mắt Lâm Nhạc đỏ hoe, những giọt nước mắt ủy khuất chực trào. Sự im lặng của cô như một con dao khoét sâu vào lồng ngực anh. Rốt cuộc tên đàn ông đó có ma lực gì mà khiến bảo bối của anh cam tâm tình nguyện hi sinh, chịu khổ suốt bảy năm qua?
“Bảy năm qua, thân gái dặm trường bơ vơ nơi đất khách, lại phải gồng gánh nuôi hai đứa trẻ… cháu sống thế nào hả Nhạc Nhạc?” Giọng anh nghẹn lại, trùng xuống đầy xót xa.
Bên trong phòng ngủ khép hờ, hai cái đầu nhỏ xíu đang ló ra nhòm trộm. Lâm An chớp chớp đôi mắt to tròn, kéo áo anh trai thì thầm: “Anh hai ơi, chú siêu cấp đẹp trai kia là ai vậy? Sao chú ấy lại lớn tiếng nạt nộ mẹ? Có phải chú ấy là ba ba xấu xa mà mẹ hay kể không?”
Lâm Kỳ nhíu mày suy nghĩ, gương mặt non nớt lộ rõ sự trầm ổn điềm tĩnh: “Chắc không phải đâu. Mẹ gọi ổng là ‘chú’ mà, làm sao là ba được.”
Lâm An vẫn không phục, chỉ tay: “Nhưng anh nhìn kĩ đi, anh với cái chú đó giống nhau y đúc. Cứ như anh là phiên bản copy thu nhỏ của chú ấy vậy. Anh không thấy có mùi mờ ám à?”
Lâm Kỳ nheo mắt nhìn Mộ Thần. Đúng là khuôn mặt, thần thái này quả thực rất giống cậu. Dù ổng có đang quát mẹ, nhưng qua từng ánh mắt cử chỉ, cậu bé cảm nhận được sự lo lắng tột độ, một loại tình cảm chiếm hữu mãnh liệt mà ông chú này đang dành cho mẹ. Chú họ hàng xa sao? Tuyệt đối không phải!
Bên ngoài, Mộ Thần buông tay ra, hít một hơi sâu lấy lại quyền uy: “Ngày mai dọn dẹp đồ đạc, đưa hai đứa nhỏ về nhà. Chú sẽ nuôi dưỡng chăm sóc chúng nó, cháu không cần phải bôn ba nữa.”
“Không được!” Lâm Nhạc phản ứng kịch liệt. Về nhà đó để ngày ngày tận mắt chứng kiến anh tay trong tay cùng Mục Tử Yên đắp xây hạnh phúc sao? Cô sẽ phát điên mất!
“Tại sao lại không được? Cháu ghét bỏ chú đến mức không muốn nhìn mặt chú nữa sao?”
“Chú à, chú nuôi nấng bảo bọc cháu tám năm, ơn nghĩa với ba cháu chú đã trả đủ rồi. Chú sắp có gia đình nhỏ của chú, cháu không muốn làm kẻ ăn bám chen ngang vào cuộc sống của chú nữa. Chú hiểu không?”
“Cháu vì tên khốn đó mà muốn cắt đứt ân đoạn nghĩa tuyệt với tôi sao? Lâm Nhạc, tôi đối xử tốt với cháu không phải vì cái món nợ ân tình rách việc với ba cháu, mà vì từ tận đáy lòng, tôi đã coi cháu là sinh mệnh của mình! Cháu có hiểu không?”
Trong lòng Lâm Nhạc gào thét: “Nhưng cháu không muốn làm cháu gái của chú! Tình cảm của cháu dành cho chú là tình yêu của phụ nữ dành cho đàn ông! Chú có thấy cặp chú cháu nào mà lại lên giường và đẻ ra hai mặt con với nhau không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận