Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Nhưng những lời gào thét ấy chỉ quẩn quanh trong cuống họng, vỡ vụn trước khi kịp thốt ra thành lời. Sự chua xót dâng trào làm lồng ngực Lâm Nhạc như bị rút cạn không khí. Chạy trốn nửa vòng trái đất, tưởng rằng thời gian sẽ gột rửa được hình bóng người đàn ông này. Nào ngờ khi đối diện, tình yêu ấy vẫn nồng nàn, cháy bỏng như ngọn lửa chưa từng tàn lụi. Nhưng cô không thể làm kẻ thứ ba phá hoại cuộc hôn nhân của anh.
Cô hất mặt lên, ép những giọt nước mắt lặn vào trong, giọng nói lạnh lùng xa cách: “Cháu hiểu ý chú, nhưng xin chú hãy tôn trọng quyết định của cháu.”
Sự tuyệt tình của cô làm Mộ Thần hoàn toàn bất lực. Anh trân trân nhìn cô một lúc lâu rồi dứt khoát quay gót, sải những bước dài nặng trĩu rời khỏi phòng khách sạn, không ngoái đầu lại.
Cánh cửa vừa khép lại, lớp vỏ bọc kiên cường của Lâm Nhạc vỡ nát. Cô ngồi sụp xuống thảm, ôm mặt khóc nức nở. Bảy năm không gặp, anh vẫn phong độ, bức người và mị hoặc đến thế. Tình yêu cấm kỵ này, cô phải tự đày đọa mình đến bao giờ đây?
Hai đứa trẻ trong phòng rón rén bước ra. Thấy mẹ khóc nấc lên từng hồi, Lâm An chạy lại ôm chầm lấy cổ cô: “Mẹ ơi sao mẹ khóc? Có phải ông chú đó bắt nạt mẹ không? Để tiểu An đi đánh ổng cho mẹ nhé!”
Lâm Kỳ khuôn mặt sa sầm, bàn tay nhỏ nắm chặt thành quyền: “Mẹ nín đi. Từ giờ con sẽ làm chỗ dựa cho mẹ. Bất kể kẻ nào dám làm mẹ rơi nước mắt, con sẽ bắt hắn trả giá đắt.”
Dù cho đó có là Chủ tịch của cái đế chế Mộ thị đi chăng nữa!
Lâm Nhạc nhìn hai đứa con ngoan ngoãn, hiểu chuyện, lại càng khóc to hơn. Cô kéo cả hai thiên thần nhỏ vào lòng, ôm chặt lấy, vùi đầu vào hõm cổ lũ trẻ mà nức nở.
…****************…
Lại nói về Mộ Thần, sau khi lao ra khỏi khách sạn, tâm trạng anh tồi tệ đến mức muốn hủy diệt mọi thứ. Anh vứt bỏ Trình Dư bơ vơ dưới sảnh, leo lên xe thể thao phóng bạt mạng đi tìm men rượu.
Trong ánh đèn mờ ảo của quán bar vip, anh nốc từng ly rượu mạnh cay xé họng. Bảy năm qua, anh tự dằn vặt mình, tưởng do mình quá nguyên tắc, nghiêm khắc ép cô vào khuôn khổ khiến cô ngột ngạt mà bỏ đi. Nhưng hôm nay, chính tai anh nghe cô bảo vệ gã đàn ông kia, nhìn thái độ bất cần, muốn rũ bỏ quan hệ của cô, trái tim anh như bị ai mang ra lăng trì. Tám năm nâng niu sủng ái, lại không bằng một thằng khốn vô danh cướp cô đi trong chớp mắt?
“Nhạc Nhạc… cháu vì thằng đó mà ruồng rẫy chú sao? Một mối tình đơn phương vô vọng mà cháu ôm ấp tận bảy năm không chịu buông… Sao cháu ngốc nghếch đến thế?” Anh lầm bầm, chua chát.
Đêm khuya, Mộ Thần loạng choạng ngã vật lên chiếc giường Kingsize tĩnh lặng trong biệt thự. Men say bốc lên ngùn ngụt, lấn át lý trí. Giữa cơn mơ màng, cuồng vọng của cái đêm bảy năm trước sống dậy rực rỡ, chân thực đến từng milimet.
Làn da mềm mại, mượt mà như lụa. Mùi hương thanh khiết pha lẫn mùi mồ hôi hoang ái. Những nhịp đâm rút cuồng bạo vào nơi chật hẹp, ướt át. Tiếng rên rỉ dâm đãng xen lẫn tiếng khóc nức nở van xin… Nhưng lần này, gương mặt người phụ nữ dưới thân trong tiềm thức của anh không còn là một khoảng trắng. Đó là khuôn mặt thanh tú đẫm nước mắt của Lâm Nhạc!
“Á… Đau! Chú ơi, đau quá!”
Tiếng thét xé lòng ấy dội thẳng vào màng nhĩ, Mộ Thần giật thót mình, mở bừng mắt. Cả người anh ướt đẫm mồ hôi lạnh, lồng ngực phập phồng thở dốc, cự vật bên dưới đã trướng lớn cứng ngắc đau nhức từ lúc nào.
Anh lao ra sofa, vớ lấy cốc nước lạnh nốc cạn, cố dập tắt ngọn lửa tà dâm đang cuộn trào. “Mày điên rồi Mộ Thần! Sao mày lại dám tươm tưởng chuyện làm tình với Nhạc Nhạc? Chắc chắn là do rượu… mày điên thật rồi!” Anh tự chửi rủa bản thân, cố xua đuổi hình ảnh gợi tình, ướt át của đứa cháu gái ra khỏi tâm trí.
Sáng hôm sau, Lâm Nhạc vừa xách túi đến MT thì nhận được thông báo điều chuyển công tác trực tiếp lên tổng bộ Mộ thị. Không cần dùng não cũng thừa biết đây là trò ép người của tên bạo chúa kia.
Bực mình, cô hầm hầm bắt taxi đến thẳng Mộ thị. Trình Dư đã đứng sẵn ở sảnh lễ tân đợi, cung kính đưa cô lên tận văn phòng Chủ tịch trên tầng cao nhất. Cửa phòng vừa mở, cô đã đi thẳng tới bàn làm việc, ánh mắt nảy lửa chiếu thẳng vào người đàn ông đang thong thả lật tài liệu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận