Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Bên trong phòng họp, không khí lại tiếp tục căng thẳng. Màn hình chiếu sáng rực mẫu dây chuyền đính kim cương vô cùng tinh xảo.
“Tôi thấy thiết kế này của Helen quá xuất sắc. Tinh tế, ma mị, lại vô cùng sang trọng, hoàn toàn đánh trúng thị hiếu của giới thượng lưu quý tộc. Chủ đề truyền tải rất trọn vẹn.” Từ Chính Thuần tấm tắc khen ngợi.
Mộ Thần ngồi vắt chéo chân, ánh mắt thâm sâu nhìn chằm chằm vào bản thiết kế. Thực tâm anh thừa nhận nó hoàn hảo không tì vết. Nhưng ngoài mặt, anh lại tỏ ra khinh khỉnh, gõ tay xuống bàn nhịp nhàng:
“Tôi lại thấy nó rỗng tuếch, chẳng có sức thuyết phục. Cô Helen đây danh tiếng lẫy lừng mà chỉ làm ra được cái mớ trang sức hào nhoáng, nông cạn thế này thôi sao? Thật làm tôi mở rộng tầm mắt.”
Lời mỉa mai cay nghiệt của Mộ Thần làm Lâm Nhạc tức nghẹn họng. Cô có thể chấp nhận anh bác bỏ thiết kế vì không hợp gu, nhưng anh lấy tư cách gì mà chà đạp lên tâm huyết và danh dự nghề nghiệp cô đã đánh đổi bằng mồ hôi nước mắt suốt bảy năm qua?
Cô đứng thẳng người, ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc lẹm đối diện với anh: “Vậy xin hỏi ngài Chủ tịch Mộ, ngài đang thấy bản thiết kế này rác rưởi, hay là ngài đang ngứa mắt với cá nhân tôi nên cố tình vạch lá tìm sâu?”
Bốn mắt chạm nhau nảy lửa, không gian phòng họp sực nức mùi thuốc súng. Mộ Thần khẽ nheo mắt. Cô gái nhỏ hay mít ướt, lẽo đẽo theo anh năm xưa nay đã biến thành một con báo nhỏ sắc sảo, gai góc, dám vểnh nanh vuốt cắn trả anh rồi sao?
“Cả hai!” Anh lạnh lùng đáp trả. “Cô Helen tốt nhất nên xem lại thái độ làm việc của mình. Nếu thiết kế tiếp theo vẫn là thứ rác rưởi này, hợp đồng sẽ bị hủy. Và cô chuẩn bị tinh thần mà bồi thường vi phạm đi. Tan họp!”
Mọi người nơm nớp lo sợ thu dọn tài liệu chuồn lẹ. Từ Chính Thuần nán lại cuối cùng, bực bội đến bên bàn Mộ Thần:
“Cậu uống nhầm thuốc à? Thiết kế quá hoàn hảo, sao cậu lại bác bỏ? Cậu có tư thù cá nhân gì với Helen sao?”
“Không có.”
“Không có cái đầu cậu! Thái độ soi mói ghen ghét của cậu cao ngút tận trời kìa. Người ta là con gái, một thân một mình lặn lội về nước làm việc cho cậu. Dù cậu có đến tháng khó ở thì cũng đừng lôi con gái nhà người ta ra làm thớt xả giận như thế. Thật mất phong độ…”
“Cậu nói lảm nhảm xong chưa?” Mộ Thần cắt ngang.
“Xong… xong rồi.”
“Xong rồi thì cút về phòng cậu đi, để tôi yên tĩnh!”
Từ Chính Thuần lầm bầm chửi rủa rồi hậm hực bước ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại một mình, Mộ Thần mệt mỏi ngả đầu ra thành ghế, nhắm mắt lại. Nhớ đến đôi mắt kiên cường, phẫn nộ ban nãy của Lâm Nhạc, lòng anh cuộn lên một tia áy náy. Nhưng anh phải làm thế! Nếu thiết kế được thông qua dễ dàng, cô sẽ hoàn thành hợp đồng và biến mất khỏi anh lần nữa. Anh phải bắt cô ở lại sửa đi sửa lại, giữ cô trong tầm mắt bằng mọi giá.
Ánh mắt đầy chiếm hữu và điên cuồng của anh liếc nhìn bức ảnh nhỏ của Lâm Nhạc trên bàn làm việc: “Nhạc Nhạc, có dùng thủ đoạn hèn hạ thế nào, chú cũng tuyệt đối không để cháu trốn thoát lần thứ hai đâu.”
Tối muộn hôm đó, sau một ngày dài vắt kiệt sức lực để sửa lại bản phác thảo bị đánh trượt, Lâm Nhạc kéo lê thân xác mỏi nhừ ra khỏi tòa nhà Mộ thị. Gió đêm thổi thốc vào người làm cô rùng mình.
Đang đứng bơ vơ ở trạm xe buýt, một giọng nữ sắc nhọn, kiêu kỳ vang lên từ phía sau lưng:
“Cô là Helen?”
Lâm Nhạc xoay người lại. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Mục Tử Yên ăn mặc lộng lẫy, trang điểm sắc sảo đang khoanh tay nhìn cô. Vừa nhìn rõ khuôn mặt Lâm Nhạc, đồng tử ả co rúp lại, kinh hoàng tột độ.
“Lâm… Lâm Nhạc? Là mày? Sao lại là mày?” Ả lắp bắp, lùi lại nửa bước. “Không phải mày đã bỏ đi biệt xứ rồi sao? Sao mày lại vác mặt về đây làm gì?”
Lâm Nhạc nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy khí chất của một người phụ nữ từng trải: “Sao thế, ngạc nhiên lắm à? Lâu rồi không gặp, chị Tử Yên.”
“Mày… sao mày lại đội lốt nhà thiết kế Helen? Mày mạo danh cướp công của người khác để trà trộn vào đây quyến rũ Mộ Thần đúng không?”
“Trong mắt chị, tôi rẻ tiền và đê tiện như thế sao?” Lâm Nhạc cười mỉa mai, ánh mắt sắc như dao lướt qua người ả. “Cũng phải thôi, những kẻ chuyên sống giả tạo, mạo danh cướp đoạt thứ không phải của mình… thì nhìn ai cũng thấy giống bản chất dơ bẩn của mình cả.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận