Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Kẻ Giấu Mặt Lộ Diện
Lâm Nhạc vội vàng gạt đi vẻ sầu não, giấu đi đôi mắt ầng ậng nước. Cô mỉm cười gượng gạo, bước tới ôm lấy con trai vào lòng: “Mẹ không sao. Cục cưng của mẹ hôm nay ở nhà có ngoan không?”
“Mẹ, con lớn rồi mà. Mấy câu dỗ dành trẻ con này mẹ để dành hỏi em An đi!” Cậu nhóc khoanh tay trước ngực, ra dáng ông cụ non, cái nhíu mày hệt như một phiên bản thu nhỏ của ai kia.
Lâm Nhạc phì cười, véo nhẹ má con, vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn: “Lớn rồi sao? Có lớn bao nhiêu thì con vẫn chỉ là cậu bé sáu tuổi bé bỏng của mẹ thôi.”
Lâm Kỳ nhìn sâu vào mắt mẹ, đôi mắt đen thẳm kiên định lạ thường. Cậu bé kiễng chân, bàn tay nhỏ xíu chạm vào gò má cô, thì thầm dõng dạc: “Mẹ, sau này con lớn, con nhất định sẽ dang tay bảo vệ mẹ. Con tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai làm mẹ tổn thương hay rơi nước mắt nữa.”
Nghe câu nói đong đầy tình cảm ấy, bao nhiêu uất ức kìm nén ban sáng trong lòng Lâm Nhạc như được dòng suối ấm áp xoa dịu. Khóe mắt cô cay xè, cô kéo Lâm Kỳ vào lòng, dụi cằm lên mái tóc mềm thơm mùi sữa tắm của con: “Vậy mẹ sẽ chờ Tiểu Kỳ của mẹ lớn lên bảo vệ mẹ nhé. Còn bây giờ, hãy để mẹ dang đôi cánh này che chở cho hai thiên thần của mẹ. À, Tiểu An đâu rồi con? Sao nãy giờ mẹ không thấy em?”
“Tiểu An đang bận nghịch trong phòng ạ.”
“Chắc hai đứa đói meo rồi đúng không? Để mẹ vào bếp nấu món gì ngon ngon cho các con ăn nhé!” Lâm Nhạc vuốt sống lưng con, đứng lên.
“Được ạ.”
Lâm Nhạc xắn cao tay áo, bước nhanh vào bếp. Không gian nhỏ tràn ngập âm thanh xèo xèo của dầu mỡ và mùi thơm nức mũi.
Lâm Kỳ đứng ngoài cửa bếp, nheo mắt nhìn theo bóng lưng gầy gò, cô đơn của mẹ. Trực giác của một thiên tài mách bảo cậu rằng mẹ đang gánh chịu ấm ức cực độ ở công ty nhưng lại cắn răng chịu đựng một mình. Trí óc linh hoạt của cậu lập tức nảy số. Cậu ôm lấy chiếc laptop, quay ngoắt về phòng, chốt chặt cửa lại. Mười ngón tay nhỏ xíu lướt trên bàn phím nhanh như chớp. “Muốn biết hôm nay người ta ức hiếp mẹ thế nào, cứ moi móc camera nội bộ của Mộ thị ra là rõ mười mươi ngay thôi.”
Chỉ bằng vài thao tác tinh vi, bức tường lửa bảo mật an ninh của tập đoàn Mộ thị đã bị Lâm Kỳ chọc thủng không trượt nhịp nào. “Mẹ làm ở phòng thiết kế, cứ kiểm tra camera ở đó trước đã.”
Đoạn video lưu trữ hiển thị rành rành cảnh mẹ cậu và người đàn bà chanh chua kia cãi vã dữ dội. Họ nói mẹ cậu đã ăn cắp ý tưởng thiết kế của người khác. Nhưng mẹ cậu lại một mực khẳng định bản thân không hề ăn cắp. Ánh mắt kiên định của mẹ cho thấy chắc chắn có kẻ tiểu nhân đã dùng trò hèn hạ hãm hại mẹ cậu rồi. “Nếu như mẹ nói bản thiết kế mẹ vừa hoàn thành tối hôm qua, vậy thì phải lục lại camera ngày hôm qua xem đã.”
Nghĩ thế, Lâm Kỳ truy xuất dữ liệu ngày hôm qua, và cậu cau mày khi phát hiện đoạn camera ngay thời điểm mấu chốt của phòng thiết kế đã bị người khác cố tình xóa mất. Vấn đề nằm ở đây rồi! Chắc chắn ai đó đã động tay vào máy tính của mẹ, sau đó hủy đi chứng cứ bằng cách tẩu tán đoạn video camera. “Nhưng dăm ba cái trò mèo này sao có thể làm khó được một hacker thiên tài máy tính như cậu chứ?”
Khóe môi cậu nhóc cong lên một nụ cười lạnh lùng, tà mị. Những ngón tay tiếp tục gõ những dòng mã lệnh phức tạp. Rất nhanh chóng, chưa đầy mười phút, đoạn video bị xóa sạch sành sanh đã được khôi phục nguyên vẹn. Video mở lên, Lâm Kỳ chớp mắt, sát khí lan tỏa. Người phụ nữ cãi nhau với mẹ cậu ban sáng, chính là kẻ đã rón rén bước đến bàn làm việc của mẹ ngay sau khi cô vừa xách túi rời khỏi văn phòng. Ả ta cắm USB vào, sao chép sạch sẽ mọi tài liệu rồi vội vã lủi đi như một con chuột cống.
“Dám vu oan giá họa cho mẹ tôi? Tôi sẽ cho bà cô già như bà biết thế nào là đụng phải người không nên chọc!” Giọng nói non nớt nhưng lạnh lẽo vang lên trong không gian tĩnh mịch.

Bình luận (0)

Để lại bình luận