Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cái Tát Của Sự Thật
Sáng hôm sau, không khí tại tập đoàn Mộ thị náo loạn như ong vỡ tổ. Tất cả hàng trăm màn hình máy tính từ phòng nhân sự, phòng thiết kế đến phòng bảo vệ, đều đồng loạt phát lênh láng đoạn video khôi phục rõ nét cảnh Lê Vân lén lút ăn cắp bản thiết kế của Lâm Nhạc. Chẳng những thế, một bàn tay vô hình còn tung cả hàng loạt ảnh chụp đoạn tin nhắn Lê Vân ngã giá bẩn thỉu với nhà thiết kế của công ty đối thủ Vạn Tinh để bán đứng chất xám. Sự thật trần trụi bị bóc phốt ngay giữa thanh thiên bạch nhật khiến ai nấy đều bàng hoàng, trợn mắt khó tin.
“Khó khăn trầy da tróc vẩy mới ngoi lên được cái vị trí trưởng phòng thiết kế, vậy mà Lê Vân lại làm cái trò ngu ngốc tự đào mồ chôn mình thế này sao?” “Đúng thế, cái chức trưởng phòng này xem ra ả ta không giữ nổi rồi!”
Lâm Nhạc vừa đẩy cửa bước vào phòng thiết kế đã thấy mọi người xúm đen xúm đỏ bàn tán xôn xao. Cô cứ ngỡ bọn họ lại xì xầm nói xấu cho rằng cô là kẻ ăn cắp tác phẩm. Nhưng khi ngồi vào bàn làm việc, đập vào mắt cô là đoạn video tố cáo mồn một đang trình chiếu vòng lặp trên màn hình máy tính. Hóa ra là cô ta! Nhưng ai là người đã âm thầm ra tay giải oan cho mình thế này?
“Cô Helen, Chủ tịch cho gọi cô đến văn phòng ngay lập tức.” Giọng thư ký vang lên. “Tôi biết rồi.”
Vừa đẩy cửa bước vào văn phòng chủ tịch rộng lớn ngập mùi gỗ trầm hương, Lâm Nhạc đã bắt gặp cảnh Lê Vân đang đứng khép nép, cúi gầm mặt trước bàn làm việc của Mộ Thần, nước mắt giàn giụa nức nở kêu oan. Trong đầu Lâm Nhạc bỗng le lói ý nghĩ: Có khi nào là chú ấy đã thức đêm điều tra và giải oan giúp mình không? Chú ấy ngoài mặt luôn buông lời cay nghiệt, nhưng nội tâm vẫn ấm áp và nóng lòng lo lắng cho mình đến vậy sao?
Vừa nhìn thấy Lâm Nhạc bước vào, Lê Vân như đỉa phải vôi, lao đến chỉ thẳng tay vào mặt cô, gào thét chất vấn: “Cô Helen, cô đúng là một con rắn độc! Cô ăn cắp tác phẩm của người khác đã đành, sao còn thuê người cắt ghép video đổ tội cho tôi chứ! Có phải vì hôm qua tôi đã vạch trần bộ mặt thật của cô nên cô ghim hận, muốn hãm hại tôi đúng không?”
Lâm Nhạc hất cằm, ánh mắt lạnh băng không chút nhượng bộ: “Ăn bậy thì được, nhưng nói bậy thì coi chừng nghiệp quật đấy. Cô có bằng chứng gì chứng minh tôi cắt ghép video hãm hại cô?”
“Cô… Rõ ràng camera ngày hôm đó của phòng thiết kế bị hỏng, lấy đâu ra video đó mà cô đăng lên chứ? Không phải cắt ghép thì là cái quái gì?”
“Tôi chẳng rảnh rỗi đăng bất cứ video nào hết. Còn chuyện vì sao những đoạn video đó lại xuất hiện chình ình ra đấy, thì cô nên hiểu một điều là: Làm ác thì sớm muộn gì cũng bị quả báo thôi.”
“Cô…”
“Đủ rồi!” Tiếng quát của Mộ Thần trầm đục, mang theo uy lực khủng khiếp khiến Lê Vân run lẩy bẩy. “Đây là văn phòng của tôi chứ không phải là cái chợ chồm hổm để hai người cãi nhau. Lê Vân, bằng chứng rành rành rành mạch ra thế này, cô còn già mồm kêu oan, muốn đổ tội cho người khác sao?”
Lê Vân không cam tâm, ả ta khóc lóc ỉ ôi, quỳ sụp xuống trước mặt Mộ Thần bám víu: “Chủ tịch Mộ, xin ngài hãy tin tôi! Tôi là nhân viên lâu năm cống hiến cho công ty, không lý nào tôi lại ngu xuẩn tự hủy đi sự nghiệp của mình như thế. Chuyện này chắc chắn có kẻ đứng sau muốn mượn đao giết người, cố tình đổ tội cho tôi!”
“Nếu cô cứ một mực khăng khăng là mình bị oan và đoạn video kia là giả mạo, thì hãy để công an vào cuộc xác minh đi. Tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho kẻ đã tiết lộ thông tin tối mật cho đối thủ đâu.”
Nghe hai chữ “công an”, Lê Vân mặt mày tái mét, hoang mang tột độ. Nếu cảnh sát vào cuộc, ả không chỉ mất việc mà chắc chắn sẽ phải xé lịch trong tù. Phải làm sao đây?
Đúng lúc dầu sôi lửa bỏng, Mục Tử Yên uốn éo bước vào. Nghe nhân viên kháo nhau Lâm Nhạc bị lôi lên văn phòng chủ tịch vì sao chép thiết kế, ả hí hửng vác mặt tới xem kịch vui, đinh ninh rằng Mộ Thần đang trừng trị Lâm Nhạc. Nhưng không ngờ, ả vừa đặt chân vào phòng, Lê Vân đã vội vã nhào tới, nắm chặt lấy ống quần ả van xin rối rít: “Mục tiểu thư, cô cứu tôi với! Tôi không muốn vào tù đâu. Chẳng phải cô nói cô sẽ chống lưng cho tôi sao? Xin cô giúp tôi!”
Ánh mắt sắt lạnh của Mộ Thần và cả ánh nhìn sắc như dao của Lâm Nhạc đồng loạt chiếu thẳng vào mặt ả. Mục Tử Yên giật bắn mình, vội vàng tung cước đẩy Lê Vân ra, luống cuống lấp liếm: “Cô… cô bị điên à? Đang sủa cái gì thế, tôi không hiểu! Ai chống lưng cho cô chứ?”
“Mục tiểu thư, tôi xin cô rủ lòng thương cứu tôi với. Cô giúp tôi nói với chủ tịch một câu đi!”
Mục Tử Yên tức đến mức muốn xé xác người phụ nữ ngu ngốc này cho hả dạ. Ả ta điên rồi sao? Nói oang oang ra thế khác nào lạy ông tôi ở bụi này, tố cáo chính ả đã đứng sau giật dây hãm hại Nhạc Nhạc chứ!
“Mục Tử Yên, chuyện này là sao?” Mộ Thần lạnh giọng, từng chữ rít qua kẽ răng.
“Em… em thề là em không hiểu cô ta đang nói gì. Này trưởng phòng Lê, cô định dùng chút quan hệ quen biết với tôi để bấu víu xin xỏ sao? Mộ Thần là người công tư phân minh, anh ấy không bao giờ vị tình riêng đâu. Cô khôn hồn thì nhận sai đi!” Vừa nói, Mục Tử Yên vừa trừng trừng đôi mắt hằn học nhìn thẳng vào mắt Lê Vân như một lời đe dọa trắng trợn. Nhưng Lê Vân giờ phút này đã hoảng loạn đến mất trí, màng nhĩ ù đi chẳng còn bận tâm đến ám hiệu của Mục Tử Yên. Ả gào lên: “Mục tiểu thư, sao cô có thể sống bạc bẽo như vậy chứ! Chẳng phải cô bảo tôi dùng mọi thủ đoạn để Helen bẽ mặt mà cút khỏi Mộ thị, rồi cô sẽ giúp tôi leo lên vị trí cao hơn sao? Giờ xảy ra chuyện, cô lại phủi sạch quan hệ qua cầu rút ván như vậy sao!”
“Cô… tôi nói thế bao giờ? Cô đừng có ngậm máu phun người! Cô dám vu oan cho tôi sao?” Mục Tử Yên lồng lộn vung tay, bước tới định tát lật mặt Lê Vân. “Dừng tay!” Tiếng gầm của Mộ Thần như sấm nổ khiến ả khựng lại giữa không trung.

Bình luận (0)

Để lại bình luận