Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Ngọn Lửa Tình Mập Mờ
Nhìn thấy Mộ Thần bằng xương bằng thịt thình lình xuất hiện lù lù trước mặt, Lâm Nhạc giật thót tim. Cái quái gì thế này? Trùng hợp đến mức vi diệu vậy sao? Chẳng phải mới nãy anh ta còn hộ tống con ả Mục Tử Yên về ra mắt bố mẹ vợ bàn chuyện ăn nằm cưới xin cơ mà? Sao giờ lại mò đến đây ám quẻ cô?
Chưa kịp để Lâm Nhạc mở miệng đuổi khách, Lâm An đã reo lên thích thú, nhảy phốc xuống ghế chạy ào tới ôm chầm lấy đùi Mộ Thần, ngước đôi mắt tròn xoe nịnh nọt: “Chú Mộ đẹp trai! Chú đi ăn lẻ bóng một mình sao? Bơ vơ tội nghiệp quá, vậy ngồi ké bàn với chúng cháu luôn đi ạ!” Lâm Nhạc nhăn mặt lườm con gái, hất cằm xua đuổi: “Lâm An, đừng làm phiền chú. Chú ấy chắc chắn đang chờ bồ nhí hay đối tác gì đó, không rảnh ngồi ăn ba cái đồ thừa với chúng ta đâu.” “Ai nói anh có hẹn? Anh rảnh rỗi đi một mình đây.” Mộ Thần mặt dày đắp ứng, ánh mắt ranh mãnh xoáy sâu vào gương mặt đang đỏ lựng lên vì tức của Lâm Nhạc. Lâm An vỗ tay cái đốp, đẩy mạnh Mộ Thần về phía chiếc ghế trống sát sạt bên cạnh Lâm Nhạc: “Tuyệt cú mèo! Chú Mộ ngồi yên đây ăn cùng Tiểu An. Á… mà chỗ cháu chật ních rồi, chú phải ngồi sát cọ vào mẹ cháu mới ấm nha!”
Bị con gái “bán đứng” trắng trợn, Lâm Nhạc điên tiết nhưng không thể làm ầm ĩ giữa nhà hàng sang trọng. Mộ Thần thì vô tư lự, vô liêm sỉ kéo ghế ngồi phịch xuống, cố tình áp sát đùi mình vào cặp đùi thon thả của cô dưới gầm bàn. Nhiệt độ nóng rực, nam tính từ cơ thể anh truyền qua lớp vải mỏng khiến Lâm Nhạc khẽ rùng mình, vùng nhạy cảm nơi hoa huyệt vô thức co thắt, ngứa ngáy một đợt sóng dục vọng chạy rần rật. “Xung quanh bàn còn cả đống chỗ trống, chú đui hay sao mà cứ phải rúc vào sát tôi thế hả?” Lâm Nhạc rít qua kẽ răng, dịch mông ra xa một chút. “Tiểu An có lòng tốt mời gọi, chú nỡ lòng nào phụ ý tốt của trẻ nhỏ?” Mộ Thần nhếch mép cười lưu manh. Anh liếc nhìn cô bằng ánh mắt lột trần, lướt từ chiếc cổ cao trắng ngần xuống khe rãnh ngực sâu hoắm lấp ló sau cổ áo chữ V. Trong đầu vị tổng tài bá đạo lúc này chỉ điên cuồng gào thét một ý nghĩ tà dâm: Mẹ kiếp, chỉ muốn ngay lập tức đè cô xuống gầm bàn, banh rộng hai chân cô ra, nhét trọn con cặc khổng lồ của mình vào cái lồn khít rịt kia để nện cho cô khóc thét, rên rỉ dưới háng mình.
Dưới gầm bàn, bàn tay hư hỏng của anh vờ như vô ý đặt lên đùi cô, ngón tay cái thô ráp mơn trớn, vuốt ve miết dọc theo bắp đùi non nớt, thỉnh thoảng lại sờ soạng lấn sâu vào mép váy, cọ xát gần tới nơi lớp quần lót đang che đậy. Lâm Nhạc cứng đờ người, cắn chặt môi để không phát ra tiếng thở dốc, quắc mắt lườm anh sắc lẹm, nhưng anh chỉ đáp trả bằng nụ cười đầy khiêu khích.
Hai anh em Lâm Kỳ và Lâm An nhìn nhau nháy mắt, cười thầm trong bụng. Ông ba hờ này cũng sành sỏi phết, cứ đà cọ xát nhiệt tình này thì chẳng mấy chốc mẹ sẽ đổ cái rầm.
Giữa bữa ăn, mồm mép Lâm An vẫn hoạt động không ngớt. Cô nhóc vừa nhai tôm bóc vỏ vừa bâng quơ hỏi một câu chí mạng: “Chú Mộ này, chú đã rước cô nào về làm vợ chưa ạ?” “Chưa.” Mộ Thần lạnh nhạt buông một chữ.
Lâm Nhạc khựng lại, quay ngoắt sang nhìn anh. Chưa cưới? Cái quái gì thế? Thế cái ả Mục Tử Yên dính lấy anh như đỉa đói ở công ty, suốt ngày rêu rao là vợ sắp cưới thì anh tính vứt xó sọt rác à? Đồ đàn ông tồi tệ! “Chú định lừa gạt trẻ con vắt mũi chưa sạch đấy à?” Cô mỉa mai. “Thế tiêu chuẩn kén vợ của chú khắt khe lắm hả chú?” Lâm An chống cằm tò mò. Mộ Thần liếm môi, ánh mắt như dã thú đói mồi chĩa thẳng vào mắt Lâm Nhạc: “Đối với chú, chỉ cần lọt vào mắt xanh, đè ra khiến chú phát cuồng muốn ăn tươi nuốt sống, thì mọi tiêu chuẩn đều là đồ bỏ đi hết.” “Úi chà chà! Thế chú thấy mẹ cháu thế nào? Có đủ sức làm vợ chú không?”
Câu hỏi ngây thơ vỗ mặt của Lâm An làm Lâm Nhạc kinh hãi, ho sặc sụa ngụm canh nóng. Cô vội vớ lấy ly nước lọc tu ực một hơi chữa thẹn, mặt đỏ bừng như quả gấc chín, gắt ầm lên: “Tiểu An! Con nói linh tinh cái gì thế hả? Chú ấy là chú của mẹ! Trẻ con cấm tiệt không được xía mỏ hỏi mấy chuyện người lớn!” “Mẹ cứ cổ hủ! Chỉ là cái mác gọi cho vui mồm thôi, có dính dáng tí máu mủ họ hàng nào đâu. Dù chú có đè mẹ ra thích mẹ, hay mẹ có thèm khát chú thì làm tình với nhau cũng có gì sai trái đâu chứ!”
Lý sự sắc bén của cô nhóc năm tuổi rưỡi khiến Mộ Thần mát lòng mát dạ, suýt nữa thì bật ngón cái tán thưởng. Quá chuẩn! Không uổng công anh nuôi mộng. Nhìn sắc mặt Mộ Thần trầm xuống vờ vịt, Lâm Nhạc cứ ngỡ anh bực bội vì bị đứa “cháu gái” ranh ma gán ghép thô thiển. Bảy năm trước, mỗi lần cô chủ động quyến rũ bày tỏ tình cảm, anh đều tạt gáo nước lạnh bảo “chú là chú của cháu”. Cô hoảng hốt răn đe Lâm An: “Tiểu An, con hỗn láo quá rồi đấy! Lớn chuyện rồi. Từ nay cấm tuyệt đối không được nhắc đến mấy chuyện yêu đương gán ghép xàm xí này nữa! Chú ấy nghe rác tai, không thích đâu.”
Nhưng Mộ Thần đột ngột vươn tay, vuốt nhẹ mái tóc tơ của Lâm An, giọng đục ngầu đầy mờ ám: “Đừng mắng con bé, Tiểu An nói quá chuẩn. Giữa chú và mẹ cháu chẳng có chút huyết thống ruột thịt nào sất, chuyện nảy sinh tình cảm nam nữ, lao vào nhau giải quyết nhu cầu nhục dục trên giường cũng là lẽ tự nhiên của tạo hóa, chẳng có gì là sai trái cả. Nhưng mà… chuyện của người lớn thì cần có thời gian thực hành cọ xát, cứ từ từ rồi khoai sẽ nhừ. Con lo ăn no đi!”
“Dạ vâng ạ!”
Những lời nói tà dâm, ngập ngụa ám chỉ xác thịt thốt ra từ cái miệng thường ngày đạo mạo của Mộ Thần khiến Lâm Nhạc hóa đá. Không có gì sai trái? Nhục dục trên giường? Cô không nghe nhầm chứ? Chẳng phải bảy năm trước chính anh đã xua đuổi cô sao? Bây giờ lại buông lời mồi chài, trêu ghẹo dâm đãng ngay trước mặt con trẻ? Rốt cuộc đầu óc anh bị úng nước hay đang thèm khát thân thể cô đến mức mất trí rồi?
Sau bữa ăn đầy sóng gió nhục dục dưới gầm bàn, Mộ Thần mặt dày đứt dây thần kinh xấu hổ, nằng nặc đòi hộ tống ba mẹ con đi lượn lờ dạo phố rồi tấp thẳng vào khu vui chơi giải trí cao cấp. Lâm Nhạc từ chối đến rát cổ bỏng họng nhưng bị hai đứa “tình báo” nhí phản thùng, tống cổ lên băng ghế sau xe siêu sang của anh. Trong không gian chật hẹp, mùi hương nam tính bạc hà trộn lẫn mùi mồ hôi kích thích của Mộ Thần bủa vây khiến cô ngộp thở. Ánh mắt anh qua gương chiếu hậu lúc nào cũng rực lửa, lột trần cô bằng cái nhìn dâm đãng. Tại khu vui chơi, Lâm An cười nắc nẻ trên vòng đu quay. Lâm Kỳ đút tay túi quần, hờ hững đứng cạnh Mộ Thần. Nhìn góc nghiêng sắc lẹm của cậu nhóc, Mộ Thần lại chìm trong một mớ bòng bong. Đứa trẻ này đúc khuôn anh đến 99%. Rốt cuộc, bảy năm trước, trong đêm hoan lạc đó, người đàn bà khóc lóc rên rỉ dưới thân anh vặn vẹo vì khoái cảm… rốt cuộc là ai? Sao cứ nhìn thấy bóng dáng Lâm Nhạc đi bên cạnh những đứa trẻ này, ngực anh lại nhói lên khát khao chiếm đoạt tột cùng thế này? Thật muốn đè cô ra làm thịt ngay tại đây!

Bình luận (0)

Để lại bình luận