Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Ghen Tuông Vụn Vỡ
Cố nén cục tức ngẹn ở cổ, Mục Tử Yên uốn éo sán lại gần Mộ Thần, lơi lả buông lời: “Thần à, chiều muộn rồi, sương xuống lạnh lắm. Chúng ta mau trở về gặp ba mẹ em để chốt ngày ăn hỏi đi anh. Đừng để hai người lớn tuổi phải đợi chờ mòn mỏi.”
Mộ Thần lạnh nhạt, ánh mắt lướt qua ả như nhìn một hạt bụi bẩn: “Hôm khác đi, hôm nay tôi bận.” “Nhưng…” Chạm phải ánh mắt sắc lạnh, tàn nhẫn như dao găm của anh, ả ta đành nuốt ngược những lời cằn nhằn xuống dạ dày. Ả lại bắt đầu diễn bài ủy khuất, nước mắt lưng tròng rớt dãi ra vẻ đáng thương hòng tìm sự đồng tình.
Lâm Nhạc nhìn vở kịch rẻ tiền lặp đi lặp lại suốt bảy năm của đôi nam nữ này mà buồn nôn đến lợm giọng. Cô vươn tay giành lại Lâm An từ vòng tay vững chãi của Mộ Thần, lạnh lùng lên tiếng: “Không dám làm kỳ đà cản mũi chủ tịch Mộ. Chú cứ đi theo vợ sắp cưới về bàn chuyện lên giường, động phòng đại sự đi. Tôi và bọn trẻ tự về.” “Tiểu An hông chịu! Tiểu An muốn dính lấy chú Mộ cơ!” Con bé giãy nảy, bĩu môi không tình nguyện. “Lâm An, con ngoan ngoãn ngậm miệng lại! Chú Mộ bận rộn dắt vợ đi tính chuyện sinh con đẻ cái, không rảnh rỗi bồi tiếp con đâu. Về nhà!” Lâm Nhạc siết chặt tay con, gắt lên rồi quay lưng bước đi thẳng tắp, không thèm để lại cho Mộ Thần lấy một ánh mắt.
Lâm Kỳ nhét tay vào túi quần, khẽ ngẩng cái đầu nhỏ lên, ném cho Mộ Thần một cái nhìn sắc lẹm, châm biếm: “Cơ hội để nện mẹ cháu đã dâng tận miệng, thế mà chú lại không biết trân trọng. Kém cỏi!” Nói dứt lời, ông cụ non lạnh lùng quay gót, bước nhanh theo bóng dáng gầy gò của mẹ.
Mộ Thần đứng chết trân tại chỗ, lồng ngực phập phồng nhìn theo bóng lưng của ba mẹ con đang khuất dần. Câu châm chọc sắc như dao mổ của Lâm Kỳ anh bỏ ngoài tai, nhưng từng chữ rít qua kẽ răng đầy mùi giấm chua của Lâm Nhạc lại khiến máu trong người anh sục sôi. Nhạc Nhạc đang ghen! Chắc chắn là con bé đang ghen phát điên lên được! Đột nhiên, bộ não nhạy bén của vị tổng tài ráp nối lại mọi dữ kiện. Bảy năm trước, cô từng khóc lóc thú nhận người cô yêu thầm sắp đính hôn với kẻ khác. Ngày cô mang bụng bầu tuyệt vọng bỏ trốn, trùng khớp hoàn toàn với ngày anh đính hôn. Mẹ kiếp! Hóa ra người đàn ông khốn nạn mà Nhạc Nhạc yêu điên cuồng suốt bao năm qua… chính là anh! Cô yêu anh! Nhưng khoan đã… Nếu cô chỉ yêu đơn phương anh, thì làm sao cô lại mang thai đẻ ra hai đứa nhóc sinh đôi kia? Bằng cái nhục dục hoang dại nào mà cô lại vác bụng bầu của kẻ khác? Khúc mắc oan nghiệt này rốt cuộc nằm ở đâu?
“Thần, anh nghệt mặt ra nghĩ cái gì thế? Đi thôi anh!” Mục Tử Yên sấn tới, bàn tay dính đầy mùi nước hoa rẻ tiền định mơn trớn lên cánh tay săn chắc của anh. Sự chán ghét bùng nổ, Mộ Thần thô bạo hất mạnh tay ả ra, giọng nói lạnh lẽo thấu xương: “Đã bảo là hôm nay không rảnh, chuyện rách nát đó cất lại sau đi.” “Thần! Anh có còn là đàn ông không? Anh bắt em vò võ chờ đợi suốt bảy năm trời để anh chịu trách nhiệm cho cái ngàn vàng của em. Bây giờ con khốn đó vừa lòi mặt ra, anh định phủi đít qua cầu rút ván, nuốt lời sao? Anh làm thế có thấy tàn nhẫn với cơ thể em không!” Ả gào lên, điên cuồng oán trách.
Mộ Thần nhíu chặt mày, cơn bực bội trào dâng. Cái đêm tội lỗi bảy năm trước khi anh mất kiểm soát cướp đi đời con gái của ả vẫn luôn là gông cùm trói buộc anh. “Tôi hứa sẽ dùng tiền tài, vật chất để đắp bù cho cái sai lầm thể xác năm đó. Cô muốn cái danh phận Mộ phu nhân hão huyền, tôi có thể vứt cho cô. Nhưng cô đừng hòng trèo cao đòi hỏi thể xác hay nhục dục từ tôi. Cả đời này, con cặc của tôi và trái tim tôi tuyệt đối không bao giờ thuộc về cô!”
Quăng lại một câu nói tuyệt tình, sắc bén như lưỡi lam, Mộ Thần quay lưng sải những bước dài rời đi, để mặc ả đàn bà trơ trọi giữa chốn đông người. Mục Tử Yên đứng đó, hai tay bấu chặt vào váy đến mức móng tay gãy nát, đôi mắt hằn lên những tia máu vằn vện đỏ quạch. Ả rít lên từng tiếng rợn người: “Mộ Thần, anh nghĩ anh thoát được cái lồn của tôi sao? Tôi không có được anh, thì con đĩ Lâm Nhạc cũng đừng hòng dạng háng nằm dưới thân anh! Tôi sẽ cho mẹ con nó chết không toàn thây!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận