Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cưỡng Hôn Bạo Liệt
Cánh cửa văn phòng nặng nề hé mở. Lâm Nhạc vừa bước vào đã khựng lại, đôi mắt mở to bàng hoàng trước đống tàn tích ngổn ngang dưới sàn nhà. Mùi giấy vụn trộn lẫn mùi hóc môn nam tính nồng nặc sát khí bóp nghẹt bầu không khí. Mộ Thần đứng ngược sáng, đôi mắt đỏ rực như máu, nhìn cô như muốn lột sạch quần áo, ăn tươi nuốt sống cô ngay tại chỗ.
“Chủ tịch… ngài gọi tôi có chuyện gì?” Lâm Nhạc lúng túng, gót giày hơi lùi về sau. “Buổi trưa em vừa vác mặt đi đâu?” Giọng anh trầm khàn, đè nén ngọn lửa đang chực chờ thiêu rụi tất cả. “Giờ nghỉ trưa tôi đi đâu là quyền tự do cá nhân, chú quản làm cái quái gì? Tôi đi ăn trưa.” “Ăn trưa? Ăn trưa trên giường trong phòng khách sạn với thằng khốn đó sao? Em từ khi nào lại trở nên dâm đãng, lẳng lơ, dễ dãi dạng háng cho đàn ông nện như thế hả? Hai cái thai năm đó có phải cũng do em buông thả, hứng tình mà đẻ ra không!”
Mắt Lâm Nhạc trừng lớn, sững sờ. Nỗi nhục nhã và uất hận dâng lên nghẹn đắng. Cô vung tay, Chát! Một cái tát nảy lửa hằn rõ năm ngón tay lên gò má góc cạnh của anh. “Chú im cái miệng dơ bẩn lại! Chú không có quyền xúc phạm, chà đạp lên nhân phẩm của tôi! Chú thấy cái gì mà dám sủa bậy hả!”
“Dám tát tôi?” Mộ Thần gầm gừ, đôi mắt dục vọng tối sầm lại. Bản năng dã thú trỗi dậy. Anh vươn tay tóm chặt lấy cằm cô, đè ập toàn bộ thân hình vạm vỡ, nóng hổi của mình ép sát cô vào cánh cửa gỗ kính. Hạ bộ anh, cây dương vật khổng lồ cứng ngắc như thanh sắt nung nóng rực, thô bạo chọc thẳng vào lớp váy mỏng manh nơi khe háng của Lâm Nhạc, điên cuồng cọ xát vào mép lồn đang khép chặt. “Ưm… Mộ… Thần… bỏ ra… đồ khốn!” Lâm Nhạc hoảng loạn vùng vẫy, nhưng hai cổ tay đã bị anh tóm gọn, ép chặt lên đỉnh đầu.
Mộ Thần không đáp, cúi phập xuống, đôi môi bạc tình điên cuồng nghiến ngấu lấy đôi môi đỏ mọng của cô. Lưỡi anh thô bạo tách hàm răng cô ra, luồn sâu vào trong càn quét, mút mát từng giọt mật ngọt, nước bọt quấn lấy nhau tạo ra những âm thanh chóp chép dâm đãng. Anh hôn mãnh liệt, mang theo sự trừng phạt và khao khát dục vọng bị đè nén bảy năm trời. Bàn tay còn lại của anh không an phận, xé toạc lớp áo sơ mi mỏng, bóp mạnh vào bầu ngực căng tròn đang phập phồng của cô, nhào nặn thô bạo miết mạnh lên đầu ti cứng ngắc. Sự ma sát cuồng loạn từ con cặc khổng lồ ép sát háng khiến đóa hoa huyệt bên dưới lớp váy của Lâm Nhạc dâm đãng rỉ nước ướt đẫm cả quần lót. Cô rùng mình, hai chân bủn rủn, tiếng rên rỉ yếu ớt bật ra khỏi khoang miệng bị cắn mút tơi tả.
Nhưng lý trí trỗi dậy, cô dồn sức bình sinh cắn mạnh vào môi anh đến rỉ máu. Nhân lúc anh buông lỏng, cô đẩy phăng anh ra, tát thêm một cái trời giáng vào má bên kia. “Chẳng phải lúc nào cũng rao giảng đạo đức tôi là cháu của chú sao! Đè tôi ra hôn hít, cạ cặc vào người tôi thế này, rốt cuộc chú coi cái lồn của tôi là thứ đồ chơi giải khuây rẻ tiền gì hả!” Nói rồi, cô ôm bộ ngực xộc xệch, vừa khóc nức nở vừa bỏ chạy thục mạng ra khỏi căn phòng.
Mộ Thần lảo đảo lùi lại, hương thơm ngai ngái của cô và mùi dâm thủy nhàn nhạt vẫn còn vương vất nơi đầu mũi và bàn tay anh. Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay vừa bóp vú cô, cự vật bên dưới quần vẫn trướng đau nhức nhối đòi giải tỏa. Nhận ra bản thân vừa khốn nạn dùng bạo lực chà đạp cô, anh gào lên một tiếng như dã thú bị thương, đấm mạnh nắm đấm vào bức tường kính cường lực. Máu tươi từ mu bàn tay ứa ra, nhỏ tong tỏng xuống sàn. Mày đúng là thằng tồi! Mày đã yêu cô ấy đến phát điên rồi mà mày lại làm cô ấy khóc!

Bình luận (0)

Để lại bình luận