Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Mượn Rượu Giải Sầu
Rời khỏi công ty, Lâm Nhạc lầm lũi bước đi trên phố như một cái xác không hồn. Gió lạnh tạt vào mặt, nhưng cô vẫn cảm thấy đôi môi mình sưng tấy, đau rát vì nụ hôn dã man cắn xé của Mộ Thần. Nơi bầu ngực bị anh nhào nặn vẫn còn lưu lại xúc cảm tê dại. Đáng hận nhất là cái khe huyệt ướt nhẹp bên dưới quần lót, chỉ vì ma sát với con cặc cứng ngắc của anh qua lớp vải mà đã tiết ra một đống dâm thủy nhớp nháp. Tại sao lúc nào anh ta cũng làm tổn thương mình? Bảy năm trước từ chối phũ phàng, bây giờ lại dùng thân xác ép buộc sỉ nhục mình? Chú coi Nhạc Nhạc này là loại điếm lăng loàn thèm khát nhục dục đến mức đè ra cạ háng là xong sao?
Tại một quán bar xa hoa mờ ảo ánh đèn lấp loáng, tiếng nhạc xập xình đập tức ngực không đủ để đánh vỡ sự u tối quanh Mộ Thần. Anh nốc rượu mạnh như nước lã. Rượu chảy tràn xuống cổ họng nóng rát, nhưng không thể xoa dịu ngọn lửa khao khát Lâm Nhạc đang thiêu đốt trong lồng ngực. Anh nhận ra, thứ tình cảm kìm nén bấy lâu nay đã vượt xa hai chữ “chú cháu” rách nát. Anh thèm khát thân thể cô, muốn lột trần cô, dạng rộng hai chân cô ra để cắm phập dương vật vào sâu trong cơ thể cô, nện cho cô rên rỉ khóc lóc cầu xin dưới háng mình. Anh muốn cô hoàn toàn thuộc về anh. Nhưng muộn mất rồi, cô đã ở bên thằng đàn ông khác trong khách sạn, đã rên rỉ dưới thân thằng khác mà đẻ ra hai đứa con!
“Nhạc Nhạc… cặc anh cương cứng vì em rồi… tại sao em lại banh háng cho thằng khác nện… tại sao mau thay lòng đổi dạ như thế…” Mộ Thần lè nhè, nước mắt đàn ông lăn dài hòa vào men rượu. Trình Dư đứng khoanh tay bên cạnh, nhìn sếp tổng uy quyền nay tàn tạ như con chó rách mà thở dài ngao ngán. Yêu thì nhận cmn đi, đè nhau ra nện một nháy là xong, lại cứ thích dằn vặt đóng phim ngôn tình.
Trình Dư lén lấy điện thoại, bấm gọi cho Lâm Nhạc. Chuông reo mỏi mòn cô mới nhấc máy. “Lâm tiểu thư, sếp Mộ đang nứng… à nhầm, đang say mèm không biết trời đất gì rồi. Cô đến rước…” “Xin lỗi, tôi đéo rảnh quan tâm cái lão già lưu manh đó! Để ả Mục Tử Yên dọn xác anh ta đi!” Lâm Nhạc quát vào điện thoại rồi cúp cái rụp. Trình Dư vò đầu bứt tai. Bó tay! Hết thuốc chữa với đôi uyên ương cắn xé nhau này. Anh đành vác tấm thân rã rời của Mộ Thần tống lên băng ghế sau chiếc siêu xe, chở thẳng về biệt thự.
Vừa chật vật lôi Mộ Thần ra khỏi xe trước cổng, thì một mùi nước hoa nồng nặc sặc sụa ập tới. Mục Tử Yên từ đâu chui ra, mặc cái váy xẻ cao tới tận bẹn, lả lơi bước đến định ôm lấy người Mộ Thần. “Tránh ra thằng chó lính hầu! Anh ấy đang thèm hơi đàn bà, để tôi bế anh ấy lên giường cho anh ấy nện!” Ả xấc xược ra lệnh. Trình Dư hếch cằm, ánh mắt khinh miệt nhìn bộ dạng lẳng lơ của ả: “Xin lỗi cô Mục, cặc của chủ tịch không phải thùng rác để ai cũng chui vào được. Tôi có lệnh phải bảo vệ trinh tiết của ngài ấy. Mời cô cút ra xa!” “Mày dám sủa tao thế hả? Tao là Mộ phu nhân tương lai! Tao sẽ sa thải mày cho mày cạp đất mà ăn!” Ả lồng lộn chửi rủa. “Mời cô cứ tự nhiên tự sướng.” Trình Dư nhếch mép, lạnh lùng ném Mộ Thần lại vào xe, đóng sập cửa, đạp ga vọt đi cái vèo, bỏ mặc ả đàn bà điên loạn giậm chân chửi bới giữa đêm khuya. Ả đá thùm thụp vào cánh cổng biệt thự đóng kín mít, hận thù rực cháy: Chúng mày chờ đó, tao sẽ nạo lồn con đĩ Lâm Nhạc kia cho tuyệt giống!

Bình luận (0)

Để lại bình luận