Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Thật Trớ Trêu
Sáng hôm sau, Mộ Thần tỉnh dậy với cái đầu đau như búa bổ. Mở mắt ra, toàn thân bứt rứt khó chịu. Anh bóp trán, bước vào phòng làm việc tại công ty. “Chủ tịch, đêm qua…” Trình Dư e dè báo cáo. “Biết rồi. Cảm ơn cậu đã vác xác tôi về. Có lịch trình gì không?” “Dạ, sáng nay có vị Tổng giám đốc của đối tác AM đến ký hợp đồng lớn. Tổng giám đốc Từ đang tiếp đón trong phòng họp. Ngài có muốn vác mặt tới xem không? À mà… tôi nói nhỏ ngài nghe, vị Tổng giám đốc này chính là cái thằng hôm qua dẫn Lâm tiểu thư vào khách sạn đấy!”
Mắt Mộ Thần trợn ngược lên, những tia máu đỏ quạch nổi đầy tròng trắng. Cự vật vừa mới xìu xuống bỗng chốc rục rịch phẫn nộ. Mẹ kiếp! Thằng tình địch khốn khiếp đó dám dẫn xác đến tận hang ổ của tao sao? Tao sẽ đập chết mẹ nó! “Dẹp hết! Tao phải đến đó băm nát nó!” Mộ Thần bật dậy như lò xo, sát khí tỏa ra cuồn cuộn khiến Trình Dư lạnh toát sống lưng lật đật chạy theo.
Trong phòng họp rộng thênh thang, Từ Chính Thuần đang nhã nhặn bắt tay, cười nói với Phó Mạnh Đình. Bầu không khí đang nhẹ nhàng thì cánh cửa bị đạp tung ra. Mộ Thần bước vào, khuôn mặt đằng đằng sát khí, kéo ghế ngồi phịch xuống, trừng trừng đôi mắt dã thú nhìn chằm chằm vào mặt Phó Mạnh Đình. Lâm Nhạc ngồi đối diện, nhíu chặt đôi mày thanh tú. Tên lưu manh rác rưởi này lại đến đây phát điên cái gì nữa đây? Định làm trò đồi bại gì cản trở công việc của cô?
“Giới thiệu với anh Phó, đây là chủ tịch Mộ của chúng tôi.” Từ Chính Thuần giảng hòa. Phó Mạnh Đình đưa tay ra định bắt tay: “Chào Mộ tổng.” Mộ Thần khinh khỉnh không thèm nhấc tay lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai, giọng cay độc rít qua kẽ răng: “Tôi sao dám bắt tay với Phó tổng, người có chế độ quan tâm nhân viên ưu việt đến mức dắt nhau đi ăn nằm chịch chọp giữa trưa trong khách sạn cơ chứ!”
Câu xỉa xói tục tĩu vang lên làm cả phòng họp hóa đá. Lâm Nhạc tái mặt, định đứng lên chửi thẳng mặt anh thì Phó Mạnh Đình đã cười nhạt, điềm tĩnh đáp trả: “À, Mộ tổng hiểu lầm rồi. Hôm qua tôi và nữ trợ lý Lệ Quân vừa xuống máy bay. Cô Helen đây vì tình nghĩa bạn bè đã giúp tôi và Lệ Quân đặt phòng khách sạn để nghỉ ngơi. Nếu ngài nhìn thấy chúng tôi đi cùng nhau, thì chắc cũng thấy cô Helen sau đó đã ra về một mình, bỏ lại hai chúng tôi rồi chứ?”
Đoàng! Một tiếng sét đánh ngang tai, nổ tung màng nhĩ Mộ Thần. Đặt phòng giúp bạn bè? Lệ Quân? Đầu óc anh quay cuồng. Hóa ra cái cảnh ôm ấp rên rỉ trên giường mà anh tưởng tượng ra, cơn ghen tuông điên cuồng khiến anh dùng cặc chà xát cọ lồn Lâm Nhạc, cưỡng hôn cô bạo liệt… tất cả đều là do anh hoang tưởng, ghen tuông mù quáng mà ra sao?! Anh đã tát nước vào mặt cô, chà đạp nhân phẩm người con gái anh yêu bằng những từ ngữ điếm đĩ thô tục nhất! Mộ Thần chết sững tại chỗ, nhục nhã ê chề. Ánh mắt anh len lén nhìn sang khuôn mặt lạnh lùng, thất vọng tột độ của Lâm Nhạc. Lần này thì tao đắc tội lớn rồi… vạch cu ra quỳ xin lỗi chắc cô ấy cũng đéo tha!

Bình luận (0)

Để lại bình luận