Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Xin lỗi, nhưng sự tàn nhẫn của tôi chỉ dành cho người không biết điều. Tôi tin với nhan sắc của cô, ra đường vớt bừa cũng được một gã đàn ông tốt hơn tôi, sẵn sàng lên giường và yêu cô thật lòng.” Mộ Thần lạnh nhạt buông lời châm chọc.
“Em không cần thằng nào khác! Mộ Thần, em chỉ muốn anh, chỉ khao khát bị anh đè dưới thân! Ngoại trừ anh ra, đừng hòng ai chạm vào em. Hôn ước này, Mục Tử Yên tôi tuyệt đối sẽ sống chết giữ lấy, anh đừng hòng hủy bỏ!”
Mục Tử Yên gào lên the thé, rồi giậm gót giày đùng đùng lao ra khỏi phòng. Trình Dư đứng xem kịch hay từ nãy đến giờ, liếc nhìn bóng lưng đầy sát khí của cô ta rồi cẩn trọng quay sang Mộ Thần:
“Chủ tịch, cô ta tức điên lên rồi, có cần tôi cho người theo dõi…”
“Không cần bận tâm đến con đàn bà rác rưởi đó. Mặc kệ cô ta đi.” Mộ Thần xoa xoa thái dương, tâm trí lại trôi dạt về hình dáng bé nhỏ, cặp đùi thon mịn và mùi hương da thịt quyến rũ của Lâm Nhạc.
…****************…
Tại sảnh chờ của một bệnh viện tư nhân lớn nhất thành phố, bóng dáng nhỏ bé của Lâm Kỳ thoăn thoắt bước đi, toát ra khí chất lạnh lùng bức người. Cậu nhóc mặc áo măng tô đen, mái tóc ngắn được vuốt keo che đi vầng trán cao bướng bỉnh, chiếc kính râm che mất nửa khuôn mặt nhỏ nhắn nhưng những đường nét điêu khắc tinh xảo vẫn không giấu đi đâu được. Hai tay đút sâu vào túi quần, đôi chân bước những sải dài vững chãi, khiến bao nhiêu cô y tá, bác sĩ đi ngang qua đều phải ngoái lại trầm trồ.
Đi được một đoạn, nhận ra cô em gái bánh bèo của mình đã tụt lại phía sau, Lâm Kỳ khẽ chép miệng thở dài, quay người lại gọi:
“Tiểu An, em có thể bớt lề mề được không? Anh đang đi làm đại sự đấy!”
Lâm An phồng má, nhón chân chạy tới: “Nào có phải em cố ý câu giờ! Người ta là con gái nết na, từng bước chân đi cũng phải yểu điệu, khép nép chứ. Anh bước đi hùng hục như tên lửa đạn đạo, đôi chân ngắn ngủn của em làm sao mà bắt kịp!”
“Do em ăn quá nhiều thịt mỡ thôi, giảm bớt khẩu phần ăn đi thì cơ thể nhẹ nhàng mới bay nhảy được.” Lâm Kỳ bĩu môi trêu chọc.
“Ý anh là chê em béo như heo nái sao?” Lâm An chống nạnh, trợn tròn hai mắt.
“Anh đâu có nói thẳng ra chữ heo, là tự em nhột đấy chứ.”
“Lâm Kỳ! Hôm nay anh to gan bằng trời rồi, dám chê vóc dáng ngọc ngà của em! Anh cứ đợi đấy, chỉ cần chốt đơn thành công vụ nhận lại ba ba, em sẽ méc ba ba lôi anh ra đánh nát đít!”
“Ừ, anh đang vểnh mông chờ cái ngày đó đây.”
Lâm Kỳ khẽ nhếch mép, không thèm đôi co với em gái nữa, xoay người sải bước tiếp. Cặp mắt sắc sảo giấu sau lớp kính râm đảo quanh khu vực lấy mẫu xét nghiệm, và rất nhanh, cậu đã khóa chặt mục tiêu. Một cô gái trẻ mặc váy công sở đang đứng loay hoay cầm xấp giấy tờ.
“Cô Trần!”
Trần Nhược Nam giật mình quay phắt lại. Vừa nhìn thấy hình bóng nam thần nhí bảnh bao như minh tinh màn bạc, nụ cười tươi rói lập tức nở rộ trên môi cô:
“Trời đất, tiểu nam thần của cô! Có chuyện động trời gì mà cháu lại bí mật hẹn cô ra tận bệnh viện thế này?”
Lâm Kỳ tháo kính, dùng đôi mắt to tròn, ướt át đầy vẻ đáng thương ngước nhìn cô: “Cháu biết cô Trần là người xinh đẹp, lại vô cùng lương thiện, thích giúp đỡ kẻ yếu thế nên cháu mới bạo gan nhờ vả cô một việc ạ.”
Trần Nhược Nam bật cười, đưa tay véo nhẹ má cậu nhóc: “Cái miệng dẻo kẹo này giống ai không biết. Nào, nói cô nghe xem chuyện hệ trọng gì?”
Lâm Kỳ thận trọng thò tay vào túi áo, lấy ra một chiếc túi zip nhỏ xíu bên trong chứa vài sợi tóc đen nhánh, cứng cáp của Mộ Thần, dúi vào tay Nhược Nam. Nhìn những sợi tóc, Nhược Nam cau mày khó hiểu.
Cậu bé hạ giọng, thần bí nói: “Bọn cháu còn là trẻ vị thành niên, bệnh viện không cho phép trẻ con tự ý yêu cầu làm giám định ADN. Cô có thể đóng giả người thân, giúp cháu nộp mẫu tóc này đi xét nghiệm huyết thống được không ạ?”
“Xét nghiệm huyết thống? ADN của ai với ai? Sao hai đứa lại lén lút tự làm mấy chuyện tày đình này mà không nói cho chị Helen biết?”
“Đây là bí mật quốc gia của riêng bọn cháu. Mẹ cháu tâm hồn mỏng manh, chưa thể biết chuyện này lúc này được. Cô cứ giúp cháu nộp mẫu đi, sau này khi mọi chuyện ngã ngũ, cháu sẽ đích thân quỳ gối giải thích với cô sau.”
Nhìn đôi mắt thành khẩn, long lanh như chứa cả bầu trời đầy sao của Lâm Kỳ và Lâm An, Trần Nhược Nam làm sao có thể nhẫn tâm từ chối. Cô vỗ ngực cái bộp, xoa đầu hai anh em:
“Thôi được rồi, cô chịu thua mấy đứa. Đứng đây ngoan ngoãn chờ cô một lát nhé.”
Nói rồi, Nhược Nam cầm lấy túi zip, xoay người đi thẳng vào khu xét nghiệm. Mười lăm phút sau, cô bước ra, trên tay phe phẩy tờ giấy hẹn, nhoẻn miệng cười:
“Xong xuôi cả rồi đây. Cơ mà phải đợi đúng năm ngày nữa mới có kết quả. Thế nào, ngày lấy kết quả có cần cô tiếp tục hộ tống làm vệ sĩ cho hai đứa không?”
“Dạ có ạ, đội ơn cô Trần nhiều lắm!” Lâm Kỳ cúi gập người ngoan ngoãn.
“Nhưng mà cô thắc mắc mãi, sao tiểu Kỳ lại điều tra ra số điện thoại riêng của cô hay vậy? Chúng ta mới chạm mặt nhau đúng một lần ở công ty, cô cũng chưa từng đưa danh thiếp, sao cháu lại có số của cô?” Nhược Nam nhíu mày nghi hoặc.
“À, cái đó là vì anh cháu là một hacker thiên…”
Lâm An chưa kịp thốt ra từ “thiên tài”, một bàn tay nhỏ bé nhưng nhanh như chớp của Lâm Kỳ đã bịt chặt miệng cô bé lại. Cậu nhóc lườm em gái một cái sắc lẻm rồi quay sang Nhược Nam mỉm cười vô tội:
“Chắc là cô bận rộn quá nên quên mất, cô từng lưu số điện thoại vào máy của mẹ cháu để tiện liên lạc mà. Cháu chỉ mượn điện thoại mẹ, lén copy lại thôi ạ.”
“Á à, cái đầu nhỏ này thông minh ranh mãnh quá đấy! Thôi được rồi, để cô vẫy taxi đưa hai đứa về nhà an toàn. Cô phải cút về công ty làm việc đây, không thì tên bạo chúa cấp trên lại lôi cô ra lột da mất!”
“Vâng ạ, chào cô.”
Nhược Nam cẩn thận dặn dò bác tài xế taxi rồi vẫy tay chào hai đứa trẻ. Ngồi trong xe nhìn cảnh vật lùi dần lại phía sau, Lâm Kỳ mới thở phào, thả lỏng đôi bàn tay đang túm chặt ghế.

Bình luận (0)

Để lại bình luận