Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tiểu An à, con bớt xem phim ngôn tình lại đi. Mẹ nuôi và chú Mạnh Đình chỉ là bạn bè trong sáng, thuần khiết thôi. Tuyệt đối không phải quan hệ nam nữ mờ ám như cái đầu nhỏ của con đang tưởng tượng đâu.” Lệ Quân xua tay lấp liếm.
Mạnh Đình cũng mỉm cười gật đầu họa theo: “Đúng vậy, trong lòng chú, chú chỉ luôn coi mẹ nuôi của cháu giống như một cô em gái ngoan ngoãn cần được chở che thôi.”
“Thật sự chỉ là em gái mưa thôi sao? Ôi… tiếc đứt cả ruột gan. Mẹ nuôi cháu ngực nở mông cong, vừa dịu dàng nết na lại vô cùng xinh đẹp quyến rũ thế này mà chú Mạnh Đình lại không có cảm xúc muốn đè cô ấy ra giường ạ? Quái lạ thật, gu mặn mòi của chú rốt cuộc là thích mẫu phụ nữ lẳng lơ thế nào ạ?” Lâm An chớp chớp mắt đầy tinh quái.
“Haha, cái con nhóc này, cháu định mở trung tâm môi giới hôn nhân vớt cọc cho chú đấy à?” Mạnh Đình bật cười sảng khoái.
“Còn phải xem cái gu làm tình, ý lộn, gu thẩm mỹ của chú nó ngang trái cỡ nào nữa chứ! Nếu khó tính, đòi hỏi cao quá thì tiểu An cũng xin bó tay chịu trói, không dám nhận kèo mai mối này đâu.”
Mạnh Đình khẽ nheo mắt, ánh nhìn xa xăm như chìm vào một hồi ức tuyệt đẹp, rồi đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, giọng nói trầm ấm thốt ra một câu khiến bầu không khí chợt khựng lại:
“Chú… khao khát một người phụ nữ mang hình bóng giống hệt như mẹ của cháu vậy. Dịu dàng, kiên cường, và tỏa ra sức hút chết người.”
“Ôi chu choa… Tiếc quá đi mất! Mẹ cháu đã bị một ông ba ba soái ca, ngầu lòi đóng dấu chủ quyền rồi chú ơi!”
Câu phản pháo sắc bén của tiểu An khiến nụ cười ôn nhu trên môi Mạnh Đình lập tức cứng đờ, rồi vỡ vụn, tắt ngấm. Ba ba soái ca sao? Chẳng lẽ… cái gã đàn ông tồi tệ cướp đi đời con gái của Lâm Nhạc năm xưa đã mặt dày quay trở lại đòi quyền nuôi con? Qua ngần ấy năm bặt vô âm tín, để cô phải cô đơn vượt cạn sinh nở, tại sao đến giờ cô ấy vẫn dại dột vạch đùi trao thân, không thể vứt bỏ cái bóng của gã khốn nạn đã ruồng rẫy mình chứ!
Đúng lúc không khí trong phòng khách đang đặc quánh sự ngột ngạt, tiếng lạch cạch từ ổ khóa vang lên, cánh cửa phòng bật mở. Lâm Nhạc tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ, trên môi nở nụ cười rạng rỡ, tươi rói bước vào. Lâm An vừa thấy mẹ đã như chú cún con mừng rỡ lao tới ôm rịt lấy đùi mẹ.
“Mẹ ơi, mẹ về rồi! Hôm nay sao mẹ về nhà sớm thế ạ?”
“Hôm nay có khách VIP là mẹ nuôi con và chú Mạnh Đình đến chơi nhà, mẹ làm sao có thể tăng ca la cà không về sớm tiếp khách được chứ! Hai người đến đây lâu chưa?” Lâm Nhạc đặt đồ ăn xuống bàn, đưa mắt nhìn Lệ Quân và Mạnh Đình.
“Bọn tớ cũng vừa mới lết thân tới thôi. Cậu xách theo đống gì mà nặng chịch, lỉnh kỉnh thế kia?” Lệ Quân chạy lại xách phụ.
“Mình vừa quét sạch siêu thị mua một mớ đồ ăn ngon về định làm một bữa tiệc linh đình tẩy trần tiếp đãi hai người. Bao nhiêu năm xa cách rồi mới gặp lại, đêm nay ba chúng ta phải chuốc rượu nhau say bét nhè, uống đến khi không lết nổi lên giường mới thôi nhé!”
Trong lúc ba người lớn rôm rả xắn tay áo vào bếp nhặt rau thái thịt, Lâm Kỳ lặng lẽ chuồn về phòng ngủ, chốt chặt cửa lại. Cậu nhóc ngồi phịch xuống ghế, lôi laptop ra, ngón tay thoăn thoắt gõ phím mã hóa dữ liệu. Mục tiêu là truy tìm thông tin từ chiếc biển số xe vừa ghi lại. Tốc độ xử lý của thiên tài nhí nhanh như chớp, chưa đầy ba phút, màn hình máy tính đã hiện lên toàn bộ hồ sơ đen, kèm theo một bức ảnh sắc nét của Mục Tử Yên.
Lâm Kỳ nhướng mày, đôi mắt nhỏ hẹp lại, lóe lên tia nguy hiểm. Mụ phù thủy già này… theo dữ liệu cậu tra được thì mụ ta chính là vị hôn thê trên danh nghĩa của chú Mộ. Tại sao mụ ta lại rắp tâm lái xe đòi cán nát sọ mình và tiểu An? Giữa mụ đàn bà thâm độc này và mẹ cậu rốt cuộc có ân oán tình thù đẫm máu nào? Nhớ lại cái thái độ xéo xắt, khinh miệt của mụ ta khi đụng độ mẹ cậu ở công viên, rõ ràng hai người họ coi nhau như kẻ thù không đội trời chung. Rốt cuộc trong cái mớ bòng bong quan hệ này còn ẩn chứa thứ bí mật dơ bẩn nào mà cậu chưa bới ra?
“Cạch.” Cánh cửa phòng khẽ mở, Lâm An lén lút thò đầu vào.
“Anh trai yêu dấu, em có một tin tình báo cực kỳ khẩn cấp cần báo cáo.”
“Có rắm gì mau phóng, anh đang rất bận xử lý vụ án.” Lâm Kỳ không rời mắt khỏi màn hình.
“Anh có thấy không? Chú Mạnh Đình ánh mắt cứ ướt át, tình chàng ý thiếp rỏ dãi nhìn mẹ chúng ta không? Rõ ràng chú ấy thèm khát mẹ tụi mình!”
“Trời đất, trí thông minh của em bị chó tha rồi à? Bây giờ em mới dùng mông để nhận ra điều đó sao?”
“Vậy hóa ra anh cũng ngửi thấy mùi tình ái rồi à?”
“Anh đã đánh hơi thấy cái mùi thèm thuồng đó từ tám kiếp trước rồi.” Lâm Kỳ bóp trán.
“Thế bây giờ phải xử lý sao đây đại ca? Chúng ta đã chốt đơn, quyết định đưa chú Mộ lên làm ứng cử viên ba ba số một. Nhưng chú Mạnh Đình cũng ngon nghẻ, ga lăng lại tốt bụng thế cơ mà, lỡ như mẹ bị rung động rớt nhịp tim, chạng vạng ngã vào vòng tay chú ấy thì cái ghế ba ba của chúng ta chú Mộ tính sao?” Lâm An cuống quýt.
“Đấy là do ứng cử viên ba ba của chúng ta ngu ngốc, thiếu kỹ năng chiến đấu trên giường, không biết cách đè mẹ ra để chiếm lại trái tim thôi, không thể đổ lỗi cho mẹ lăng nhăng được.”
“Anh là đàn ông con trai, anh phải ra tay tung chiêu giúp ba ba chứ!”
“Tụi mình đã thả mồi tạo cơ hội dâng tận miệng rồi, ba mà đéo biết đường vạch lá tìm sâu, nắm bắt thời cơ đâm vào thì chịu thôi!”
“Nói thế là anh quyết định buông xuôi, khoanh tay đứng nhìn ba ba bị đá văng ra chuồng gà sao?” Lâm An bĩu môi.
Lâm Kỳ vẫn điềm nhiên, hai bàn tay nhỏ bé gõ lạch cạch trên bàn phím, đôi mắt sáng rực chăm chú nhìn dòng mã code chạy dọc màn hình, khóe môi khẽ cong lên một đường tà mị:
“Không cần tụi mình nhọc công đâu. Mùi hoóc-môn nam tính của ba ba đã xộc đến trước cửa nhà rồi. Em không tin thì cứ vác cái mông ra mở cửa mà xem.”
Nghe anh trai phán như thần, Lâm An nghi ngờ chạy vọt ra cửa chính, kiễng chân mở chốt cửa. Quả nhiên, thân hình cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt sắc sảo đằng đằng sát khí của Mộ Thần đang sừng sững đứng trước cửa. Vừa thấy người đàn ông đẹp trai, cô bé mừng rỡ hét lên, nhào tới ôm chầm lấy đôi chân dài miên man của anh.
“Oa! Chú Mộ! Cháu thèm khát được gặp chú muốn chết luôn đấy!”
Mộ Thần khẽ cong môi, bàn tay thô to xoa xoa đầu cô bé: “Chú cũng nhớ cục cưng tiểu An lắm. À… mẹ cháu có đang ở trong nhà không?”
“Có ạ! Chú hừng hực chạy đến đây tìm mẹ cháu sao? Có phải chú không kiềm chế được muốn đè mẹ cháu ra giường không?”
“Cái… cái chuyện này…” Mộ Thần bị cô bé hỏi thẳng, mặt nhất thời đỏ bừng lúng túng.
“Tiểu An, con đang hú hét với ai ngoài đó thế? Mẹ đã dạy không được tự tiện mở cửa cho người lạ mà, con quên đòn à?”
Nghe tiếng bước chân lạch cạch của Lâm Nhạc vang ra từ bếp, tiểu An không vội trả lời mẹ, mà lén kiễng gót, ghé sát đôi môi nhỏ vào tai Mộ Thần thì thầm to nhỏ:
“Chú cứ mạnh dạn vác súng đạn xông lên tán tỉnh, leo lên giường mẹ cháu nhé! Cháu sẽ cổ vũ, tiếp thêm sinh lực cho chú nắc thật mạnh!”
Lâm Nhạc bước ra đến cửa, đập vào mắt cô là gương mặt điển trai pha chút tà mị của Mộ Thần. Nụ cười trên môi cô lập tức đông cứng, sắc mặt xám xịt lại, tỏa ra hàn khí xua đuổi.
“Chú vác mặt đến đây làm cái quái gì?”
“Chú… đến để chơi đồ hàng với tiểu An thôi!” Mộ Thần mặt dày bịa cớ.
“Tôi có hỏi ý kiến tiểu An đâu? Cái nhà này không hoan nghênh sự hiện diện của chú, phiền chú cút về cho nước nó trong!” Lâm Nhạc hất hàm, định đóng sầm cửa lại.
“Không được đóng! Con thèm muốn chú Mộ ở lại ăn tối cùng chúng ta cơ!” Lâm An chặn cửa lại, giãy nảy.
“Lâm An, hôm nay con uống lộn thuốc à? Dám cãi lời mẹ? Vào nhà úp mặt vô tường ngay cho mẹ!”
“Nếu mẹ không đồng ý mở cửa cho chú Mộ vào, con thề sẽ tuyệt thực, tuyệt nước đến chết héo cho mẹ xem!”
“Cái con ranh này… Mộ Thần, có phải chú lén lút dạy hư đầu óc non nớt của trẻ con không hả?” Lâm Nhạc trừng mắt nhìn gã đàn ông đang đắc ý.
“Oan uổng quá, từ nãy đến giờ chú đã kịp há mồm sủa được câu nào đâu mà em đổ oan cho chú?” Mộ Thần khẽ nhún vai, phô ra dáng vẻ vô tội.
Lâm Nhạc tức điên, im lặng trừng trừng nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm, đen láy như hố đen vũ trụ của anh. Cái ánh mắt này là ý đồ đen tối gì đây? Sao lại dùng đôi mắt rực lửa tình, mê hoặc như muốn ăn tươi nuốt sống người ta để nhìn cô chòng chọc thế kia? Đã thế còn bày đặt diễn nét cún con bị bỏ rơi đáng thương nữa chứ! Chú tưởng tôi không biết sau lớp áo sơ mi kia là con sói đói đang thèm khát cắn xé thịt tôi sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận