Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thích làm gì thì làm, tôi thèm vào mặc kệ chú.”
Lâm Nhạc nghiến răng ném lại một câu lạnh lẽo rồi bực bội quay lưng, lắc bờ mông tròn trịa bước thẳng vào bếp. Phùng Lệ Quân đang thái rau, thấy bộ dạng hầm hầm sát khí của bạn liền tò mò hỏi:
“Ai đến mà làm cái mặt cậu xưng xỉa lên như đít nồi thế kia?”
Chưa kịp đợi Lâm Nhạc mở miệng trả lời, Lệ Quân đã trố mắt nhìn thấy Mộ Thần một tay bế bổng tiểu An, bước chân sải dài hiên ngang đi thẳng vào nhà như chốn không người. Ánh mắt Lệ Quân chứa đầy dấu chấm hỏi, cô huých khuỷu tay vào eo Lâm Nhạc, kề sát tai thì thầm:
“Hai người bọn cậu đang diễn vở kịch tình thú gì đây? Đừng nói với mình là anh ta đã đánh hơi ra hai đứa nhóc này là sản phẩm tinh trùng của anh ta rồi nhé?”
“Vẫn chưa phát hiện ra đâu, cậu kệ mẹ cái lão già đó đi.” Lâm Nhạc xắt miếng thịt lợn một cách thô bạo.
“Chủ tịch Mộ, chào anh, trái đất tròn thật, chúng ta lại đụng mặt nhau rồi.”
Ngay khi bước vào phòng khách, đập vào mắt Mộ Thần là hình bóng chướng mắt của Phó Mạnh Đình đang ngồi vắt chéo chân trên sofa. Đôi lông mày rậm của Mộ Thần lập tức chau lại thành một đường thẳng tắp, đôi mắt sâu hoắm vốn đang ôn nhu bỗng chốc phóng ra hàng vạn tia sát khí lạnh lẽo như dao găm. Cái tên khốn nạn này sao lại dám chui rúc vào tận hang ổ của người phụ nữ của anh? Chẳng lẽ gã ta định vạch kế hoạch đè Lâm Nhạc ra giường ngay tại đây sao?
“Phó tổng cũng rảnh rỗi vác xác đến tận đây à?” Mộ Thần cười nhạt, giọng đầy mùi thuốc súng.
“Nhạc Nhạc vô cùng ân cần mời tôi đến thưởng thức bữa tối do chính tay cô ấy nấu. Mọi thứ trên bàn cũng đã dọn sẵn sàng rồi, chủ tịch Mộ nếm thử một chút chứ?” Phó Mạnh Đình đứng dậy, phong thái ung dung nhưng lời lẽ lại mang đầy sự khiêu khích chọc tức.
“Đương nhiên là phải ăn rồi, đồ ăn của vợ, à không, của người nhà tôi làm, sao tôi có thể nhường cho kẻ khác húp trọn được.” Mộ Thần hất hàm, gằn từng chữ.
Bầu không khí trong phòng khách phút chốc cô đặc lại. Bốn con mắt của hai người đàn ông trưởng thành đọ sức với nhau, tia lửa điện văng tung tóe, hệt như hai con sư tử đực đang tranh giành quyền giao phối với một con cái. Hàn khí tỏa ra từ hai cơ thể cao lớn khiến nhiệt độ căn phòng giảm mạnh xuống âm độ. Phùng Lệ Quân rùng mình cọ cọ cánh tay Lâm Nhạc, giọng run rẩy:
“Nhạc Nhạc à, mình ngửi thấy mùi sát khí nồng nặc bốc lên, chuẩn bị đâm chém nhau đến nơi rồi đấy! Cậu có chắc cái bữa cơm tối nay chúng ta có thể nuốt trôi bình yên, không phải dọn xác ai không?”
Lâm Nhạc liếc nhìn thái độ trẻ trâu, không ai chịu nhường ai dù chỉ là một ánh mắt của hai gã đàn ông, trong lòng cũng dâng lên cỗ bất an. Có khi nào chúng nó lao vào cấu xé nhau vỡ đầu chảy máu ở đây không? Chú Mộ rốt cuộc bị chập mạch dây thần kinh nào mà cứ nhìn chằm chằm Phó Mạnh Đình như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy?
“Hai người định đứng trừng mắt liếc nhau như thế ăn thay cơm thì sẽ no bụng à? Còn không mau xách đít ngồi xuống bàn ăn đi!” Lâm Nhạc gắt gỏng đập mạnh đôi đũa xuống bàn.
Nói rồi cô kéo ghế, thả mông ngồi phịch xuống. Mộ Thần thấy vậy nhanh như chớp kéo ngay chiếc ghế sát sạt bên cạnh cô yên vị, rồi lại hất cằm phóng ánh mắt đắc thắng, khinh miệt của kẻ trị thượng về phía Phó Mạnh Đình. Nhìn cái bộ dạng kiêu ngạo này, Lâm Nhạc vuốt trán thở dài. Rốt cuộc cái hình tượng một Mộ Thần tổng tài lạnh lùng, kiệm lời, cấm dục không gần nữ sắc của bảy năm trước đã bị chó tha mất rồi sao? Tên đàn ông mang tính trẻ con trâu bò này là từ hành tinh nào chui xuống vậy?
Phùng Lệ Quân nhìn bộ dạng dính người như sam của Mộ Thần, lén bấm chân Lâm Nhạc dưới gầm bàn:
“Nhạc Nhạc, mình dám cá một tỷ là anh ta đang ghen lồng lộn, ghen nổ đom đóm mắt với anh Mạnh Đình đấy! Cậu mù hay sao mà không nhận ra sự thèm khát của anh ta?”
“Cậu bớt đọc tiểu thuyết ba xu đi, nhìn nhầm rồi. Trong cái đầu đầy quy tắc của chú ấy, mình chỉ là một đứa cháu gái trên danh nghĩa, mỡ dâng miệng mèo cũng không thèm ăn, làm mẹ gì có chuyện ghen tuông trai gái ở đây!”
“Đù, thế cậu giải thích thế đéo nào cho cái tình hình sặc mùi tinh trùng hiện tại đây? Không ghen, không thèm khát thân thể cậu thì là cái quái gì?”
Ghen ư? Lâm Nhạc khẽ cắn môi. Chú ấy lấy tư cách gì để ghen chứ? Chẳng phải mồm mép chú ấy từng cứng ngắc thề thốt trước mộ ba cô rằng sẽ chăm lo, bảo vệ cô cả đời với cương vị một người chú mẫu mực sao? Nếu chỉ là tình cảm chú cháu trong sáng thuần khiết, thì cái hôm nổi điên đè cô vào tường, dùng đôi môi ướt át, cuồng bạo cắn mút, xâm chiếm khoang miệng cô đến mức thở không nổi là cái giống gì?
Nghĩ đến cái nụ hôn chứa đầy nhục dục đó, đầu óc Lâm Nhạc lại đau như búa bổ.
Nhìn không khí bữa ăn nghẹt thở đến mức chẳng ai buồn cầm đũa gắp thức ăn, Lâm An sốt ruột ghé sát cái miệng nhỏ vào tai anh trai Lâm Kỳ, thì thầm:
“Anh hai, tình hình căng cực rồi, làm sao đây? Sắp có án mạng đánh nhau tung óc rồi kìa.”
“Chẳng phải ý nguyện của em là muốn ba ba tới giành giật lại tình yêu, vớt mẹ lên giường sao? Ba ba đang chiến đấu bằng thực lực, dùng mị lực đàn ông để dằn mặt tình địch đấy!” Lâm Kỳ nhếch mép.
“Nhưng cứ lườm nhau tóe lửa thế này em nuốt cơm không vô, ồn ào lắm.”
“Cứ bình tĩnh xem kịch, rồi đâu sẽ vào đấy thôi.”
Lâm Kỳ đằng hắng giọng, ngước đôi mắt tròn xoe nhìn mọi người, dõng dạc nói to:
“Con xin phép mời các cô chú, ba mẹ dùng bữa ạ!”
Nhờ câu chốt hạ của Lâm Kỳ, hai đôi mắt hình viên đạn mới chịu miễn cưỡng bứt khỏi nhau để vớ lấy đôi đũa. Vừa cầm đũa lên, hai người đàn ông cao lớn, lực lưỡng gần như cùng một nhịp vươn tay gắp miếng sườn xào chua ngọt béo ngậy bỏ thẳng vào bát của Lâm Nhạc. Hai miếng thịt chạm nhau, hai ánh mắt lại một lần nữa tóe lửa điện giật nhau bôm bốp. Lâm Nhạc cứng họng, vội vã cầm ly rượu vang đỏ lên, nở nụ cười gượng gạo xua tan cái sát khí ngút trời này:
“Nào nào, chúng ta cùng cạn ly chúc mừng cho cái duyên phận cuộc gặp gỡ hôm nay. Em rất vinh hạnh vì được cọ xát làm việc cùng hai người, ngàn lần cảm ơn hai sếp đã luôn dốc lòng chiếu cố, đâm… à nhầm, giúp đỡ em trong suốt thời gian qua.”
“Chỉ cảm ơn suông thế thôi sao? Em không định dùng thân đền đáp cho chú à?”
Câu chất vấn mờ ám, sặc mùi sắc dục của Mộ Thần khiến Lâm Nhạc sững sờ quay phắt sang nhìn anh. Cảm ơn cái mẹ gì đây? Cảm ơn vì anh đã vô tâm ban cho tôi cái thai để tôi nếm trải cảm giác mang nặng đẻ đau, cực khổ banh háng sinh con rặn đẻ một mình nơi đất khách quê người? Hay cảm ơn vì anh đã luôn tìm cớ cọ xát, đè ép, làm khó tôi từ cái ngày đầu tiên tôi bước chân vào Mộ thị đến tận bây giờ? Ép nụ cười đến méo cả xệch, cô đáp trả:
“Đương nhiên là phải đội ơn chú rồi, cảm ơn chú vì đã thay ba cháu nuôi nấng, chăm bẵm cháu thành một cô gái trưởng thành, thịt thà đầy đủ như ngày hôm nay.”
Nghe chữ “thịt thà”, yết hầu Mộ Thần khẽ trượt lên xuống, đôi mắt tối sầm lại vương đầy tà hỏa. Vẻ mặt anh lộ rõ sự hài lòng đến biến thái, nâng ly rượu lên nhấp một ngụm cạn sạch. Trong đầu người đàn ông trưởng thành đang không ngừng rít gào những suy nghĩ dâm đãng: Chẳng những chăm sóc đến khi em nảy nở trưởng thành, mà còn muốn đè em ra cày cấy, làm tình với em đến hết đời cơ. Phải cắm sâu vào trong cơ thể em, để tinh dịch của tôi lấp đầy tử cung em, như thế mới gọi là trọn vẹn tình nghĩa “anh em” chứ!

Bình luận (0)

Để lại bình luận