Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người ta vẫn rỉ tai nhau rằng, đàn ông khi nốc rượu say bét nhè thì những lời tuôn ra từ cửa miệng đều là lời tận đáy lòng. Những lời đường mật sặc mùi ái tình này… có được tính là lời thú tội thật lòng của chú ấy không?
Khóe mắt Lâm Nhạc bỗng chốc cay xè, đỏ hoe. Một giọt nước mắt nóng hổi mất tự chủ trào ra, lăn dài trên gò má trắng mịn. Bàn tay to lớn thô ráp của Mộ Thần nhẹ nhàng miết qua, lau đi vệt nước mắt mặn chát, giọng điệu anh trầm ấm, mang theo sự ôn nhu sủng nịnh chết người dỗ dành:
“Cô bé ngốc nghếch này, đang yên đang lành sao lại rơi nước mắt rồi? Có phải cái miệng anh lại lỡ lời chọc em giận dỗi rồi không? Ngoan, đừng giận, đừng khóc nữa, càng đừng tuyệt tình bỏ rơi anh. Khối thân thể này, linh hồn này không thể sống thiếu hơi ấm của em được đâu, anh không thể chịu đựng thêm một lần nào nữa.”
Lời vừa dứt, anh chồm người tới, một tay luồn ra sau gáy cô khóa chặt lại, trực tiếp phủ đôi môi nóng hổi ngập tràn vị whisky lên đôi môi anh đào mềm mại của cô. Nụ hôn ban đầu chỉ là sự mút mát nhẹ nhàng, thăm dò, nhưng rất nhanh sau đó, dục vọng bị kìm nén suốt bảy năm bùng nổ, biến thành một trận cuồng phong cắn xé. Chiếc lưỡi ướt át của anh mạnh bạo tách mở hàm răng cô, luồn sâu vào trong khoang miệng, quấn lấy chiếc rụt rè của cô mà điên cuồng hút trọn mọi mật ngọt. Lâm Nhạc bị nụ hôn nồng nhiệt, đầy tính chiếm đoạt ấy làm cho đầu óc trống rỗng, thân thể nhũn ra như nước, chỉ biết thở dốc, rên rỉ ư ử trong cổ họng, hoàn toàn không sao tìm được đường thoát ra.
Phía sau khe cửa hé mở, Lâm Kỳ và Lâm An tròn xoe mắt nhìn lén cảnh tượng người lớn nóng bỏng. Lâm Kỳ đỏ mặt, vội kéo tay em gái lùi lại, đóng chặt cửa phòng:
“Trẻ con chưa đủ 18 tuổi cấm được nhìn cảnh làm tình sắc hiệp này, đui mắt đấy, mau leo lên giường trùm chăn ngủ đi!”
“Anh hai, ba đè mẹ ra hôn ướt át thế kia, có phải hai người họ sắp làm hòa, chuẩn bị đẻ thêm em bé cho tụi mình chơi rồi đúng không?” Lâm An hớn hở.
“Anh làm đéo gì biết được tư duy người lớn phức tạp ra sao. Còn phải chờ xem ngày mai lúc hai con người đó tỉnh rượu, cởi bỏ lớp ngụy trang thì sẽ xử lý chuyện giường chiếu này thế nào đã.”

Sáng hôm sau, những tia nắng vàng rực rỡ chiếu xuyên qua rèm cửa. Lâm Nhạc lờ mờ, mệt mỏi mở hàng mi nặng trịch. Vừa mở mắt, đập thẳng vào nhãn quan cô là một cái yết hầu gợi cảm, thỉnh thoảng lại nam tính trượt lên xuống. Ý thức còn ngái ngủ khiến cô lầm tưởng mình đang hoa mắt mộng du, bèn nhắm nghiền mắt lại định chìm vào giấc ngủ tiếp.
Chợt, đại não cô giật nảy mình, nhạy bén bắt sóng được một chi tiết sai sai vừa chui vào tầm nhìn.
“Yết hầu… yết hầu của đàn ông cơ bắp sao?”
Lâm Nhạc hoảng hốt trợn trừng mắt, ngóc đầu nhìn lên. Mẹ kiếp, thế đéo nào đêm qua cô và Mộ Thần lại ôm ấp nhau quấn chặt trên cùng một chiếc giường thế này! Ký ức đêm qua ùa về như một thước phim quay chậm. Đang chìm đắm trong nụ hôn ngọt ngào cuồng nhiệt, thì bất thình lình cái tên bạo chúa này lại lăn ra ngủ ngáy khò khò. Hại cô phải trần thân, còng lưng dùng hết sức bình sinh mới xốc nách, vác được cái thân xác đàn ông nặng cả tạ của anh vứt lên giường. Vốn định tống anh nằm phòng mình, còn cô sẽ ôm gối lủi sang ngủ chung với tiểu An.
Nhưng đéo ai ngờ, gã đàn ông say xỉn này lại giở trò lưu manh, hai tay hai chân cứ như bạch tuộc bám dính, ôm chặt cứng lấy đùi cô không chịu buông tha. Vật lộn chống cự hồi lâu mệt đứt cả hơi, cô đành bất lực ngồi bệt xuống mép giường, tựa đầu vào thành giường rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Sao sáng nay mở mắt ra, cơ thể cô lại lọt thỏm, ngoan ngoãn nằm rúc trong vòm ngực rộng lớn, trần trụi của chú ấy thế này? Đôi bàn tay không an phận của cô còn ngang nhiên đặt ngay trên lồng ngực vạm vỡ, vuốt ve từng múi cơ săn chắc của anh. Đáng sợ hơn cả, ở phía dưới lớp chăn bông mỏng manh, một khúc côn thịt khổng lồ, cứng ngắc và nóng hổi như thanh sắt nung đang ngang nhiên chọc thẳng vào bắp đùi non mịn của cô. Khối thịt ấy trương phềnh, thỉnh thoảng lại giật nảy lên bần bật, cọ xát lớp vải quần lót của anh vào ngay sát mép lồn đang rỉ dâm thủy ướt át của cô.
Cảm giác ma sát sung sướng hòa cùng sự hoảng loạn khiến tim Lâm Nhạc đập thình thịch. Không được, tuyệt đối không thể để chú ấy tỉnh dậy bắt quả tang cảnh tượng dâm loạn này được, phải lén lút chuồn thôi.
Nhưng ý định bỏ trốn chưa kịp thực thi, cô chỉ vừa rón rén nhích mông định lăn xuống giường thì một cánh tay rắn như kìm kẹp đã vươn ra, vòng qua chiếc eo thon nhỏ, thô bạo kéo giật cô ngã ập lại vào vòm ngực nóng rực của anh.
“Sờ soạng no nê rồi, giờ định lén la lén lút lau mép bỏ trốn sao?” Giọng nói khàn khàn đặc sệt tình dục cất lên trên đỉnh đầu.
“Chú… chú tỉnh rồi sao?” Lâm Nhạc lắp bắp, mặt đỏ bừng.
Mộ Thần liếc mắt nhìn xuống bầu ngực phập phồng, rồi bắt lấy bàn tay nhỏ bé của Lâm Nhạc vẫn đang áp trên da thịt mình, nhếch mép cười lưu manh:
“Bàn tay hư hỏng của em đang đặt ở đâu thế hả? Có phải muốn sờ luôn cả phần dưới không?”
Lâm Nhạc giật thót, vội vàng rụt tay lại như bị bỏng, nhưng Mộ Thần đã nhanh hơn một nhịp, xiết chặt lấy cổ tay cô không buông.
“Tang chứng vật chứng rành rành ra đây, sờ nắn chán chê rồi còn muốn chối cãi sao? Định tiêu hủy hiện trường vụ án à? Khai mau, đêm qua lúc tôi bất tỉnh, em đã lén làm tình, vắt kiệt sức tôi bao nhiêu lần rồi?” Mộ Thần nheo mắt, phả hơi thở nóng hổi vào mặt cô.
“Tôi… tôi làm gì chú đâu chứ! Đồ điên, sao chú không tự vắt óc ra mà nhớ xem đêm qua chú đã đè tôi ra làm cái trò đồi bại gì ấy?” Lâm Nhạc hét lên, cố vùng vẫy.
“Tôi say khướt nằm như cái xác chết thì có sức lực đâu mà đâm chọc em được chứ! Trái lại, em hoàn toàn tỉnh táo, em đã lợi dụng lúc tôi yếu lòng để lên giường chiếm tiện nghi của tôi cả đêm. Mới sáng sớm mà thằng em của tôi đã cương cứng chọc vào người em thế này, không chừng đêm qua em còn lén cưỡi lên người tôi…” Mộ Thần cố tình bỏ lửng câu nói, phóng ánh mắt đen tối, dâm tà lướt qua bộ ngực nhấp nhô của cô, khiến Lâm Nhạc hoảng hốt thanh minh.
“Không có! Không hề có chuyện đó nhé! Tôi thề tuyệt đối chưa thèm làm gì chú hết, càng đéo có hứng thú chiếm tiện nghi thân thể chú. Chú đừng có mà mở miệng ngậm máu phun người, ăn đứng nói điêu như thế!”
“Vậy cái hiện trường quần áo xộc xệch, ôm ấp nằm chung một giường, gậy gộc cọ xát vào nhau hiện tại là thế nào đây? Đang chối tội, chùi mép ăn quỵt sao? Thôi được rồi, dù gì tôi cũng là đàn ông sức dài vai rộng, có chút thiệt thòi bị em sờ mó tôi cũng không thèm so đo tính toán làm gì. Cùng lắm là… tôi bắt em phải dạng chân chịu trách nhiệm, bù đắp cho tôi bằng cả nửa đời còn lại trên giường thôi.” Mộ Thần cọ cọ phần dưới đang sưng tấy vào bụng cô, nhếch mép tà mị.
“Chú bị ảo tưởng à, tôi…”
“Đã làm chuyện đồi bại với nhau rồi thì đừng mở miệng gọi là chú nữa. Tôi đã khẳng định với em vô số lần rồi, tôi đéo phải là ông chú già của em.” Mộ Thần gằn giọng, bàn tay thô ráp luồn vào trong lớp áo ngủ của cô, mân mê vòng eo mướt mát.
“Nhưng trước đây rõ ràng anh toàn mở mồm cấm đoán…”
“Trước đây là do tôi xót thương, không muốn dùng bạo lực xé rách sự trong sáng, thuần khiết của em. Em còn là cô nữ sinh bé nhỏ, tôi thì lại không muốn bị thiên hạ chửi bới mang tiếng là trâu già mất nết thích gặm cỏ non.” Mộ Thần cắn nhẹ vào vành tai cô.
“Thì bây giờ khoảng cách tuổi tác cũng có khác mẹ gì đâu chứ.” Lâm Nhạc rụt cổ, rên khẽ.
“Khác chứ! Bây giờ đám cỏ non bé bỏng ngày nào đã phát triển thành một thảm cỏ xanh mướt, mọng nước, quyến rũ chết người rồi. Nếu con trâu già đang động dục là tôi đây không nhanh miệng đè ra gặm nhấm, thì sẽ bị đám sài lang hổ báo khác nhảy vào giành cắn xé mất đấy!” Bàn tay anh ngang tàng trượt dần xuống, lướt qua lớp quần lót mỏng manh, cố ý ấn nhẹ ngón tay vào ngay vị trí hạt lựu đang sưng đỏ của cô.
Lâm Nhạc khẽ giật nảy mình, một luồng khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng. Dâm thủy trong khe rãnh bỗng chốc rỉ ra làm ướt đẫm một mảng quần chip. Nhận ra cơ thể mình đang phản bội lý trí, cô hốt hoảng:
“Anh… đồ lưu manh vô sỉ, phát dục vô tổ chức. Mau bỏ cái tay dơ bẩn của anh ra khỏi người tôi, tôi còn phải ra ngoài làm bữa sáng cho hai đứa trẻ nữa. Trễ giờ đi học mất!”
Lâm Nhạc dùng cùi chỏ huých mạnh vào ngực anh, tìm cớ luống cuống chuồn khỏi vòng tay rắn chắc. Mộ Thần khẽ cười tà, cũng không bạo lực ép buộc giữ cô lại, cứ thế thả lỏng tay để cô ba chân bốn cẳng chạy trốn khỏi phòng.
Dù sao thì miếng thịt mỡ mọng nước cũng đã tự mình vạch áo dâng đến tận miệng rồi, từ từ lột trần, cắn xé thưởng thức mới cảm nhận hết được sự sung sướng. Làm tình vội vã, thô bạo quá nhỡ cô ấy hoảng sợ thì lại xôi hỏng bỏng không. Cứ dùng chiến thuật tấn công sắc tình ướt át thế này, anh đéo tin là con bé không đổ rạp xuống giường rên rỉ xin tha.
“Nhạc Nhạc, em nghe cho kỹ đây, anh tuyệt đối sẽ không để em tuột khỏi giường anh, rời xa anh thêm một lần nào nữa đâu.” Mộ Thần liếm môi, tự thầm nhủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận